Tất cả đều là do mẹ con các nàng.
Nếu không phải vậy, người có thể trở thành Huyền Vương chính phi chính là nàng ta.
Trắc phi tuy cũng được ghi tên vào hoàng gia ngọc điệp, nhưng nói dễ nghe là phi, thực chất chỉ là một vị quý thiếp. Nói trắng ra, vẫn vẫn là thiếp.
Nhưng ván đã đóng thuyền, nàng ta chỉ có thể vội vàng tiến lên tạ ơn.
Cảnh Nguyên Đế cho Thẩm gia trở về chỗ ngồi, sau đó đưa mắt nhìn Hoàng hậu Lâm Uyển Nhu.
Phu thê nhiều năm, Lâm hoàng hậu lập tức hiểu ý, mỉm cười nói:
"Hôm nay bổn cung vừa được một cây san hô đỏ cao nửa thân người. Các vị phu nhân và tiểu thư hãy theo bổn cung đến thiên điện uống trà, tiện thể cùng thưởng thức đi."
"Tuân chỉ Hoàng hậu nương nương."
Nói xong, các nữ quyến lần lượt đứng dậy, theo Lâm hoàng hậu đến thiên điện.
Còn về Nhị hoàng tử Yến Vân Huyền và người Thẩm gia, chuyện phía sau mới là điều quan trọng.
Vừa đợi mọi người rời đi, Trường Bình hầu Thẩm Trường Cửu dẫn theo trưởng tử Thẩm Thanh Hồng, tứ tử Thẩm Thanh Ba, nhị phòng Thẩm Trường Sơn cùng con trai độc nhất Thẩm Thanh Yến đồng loạt quỳ giữa đại điện.
"Bệ hạ thứ tội!"
Nói xong liền quỳ im không nhúc nhích.
Trên long ỷ, Cảnh Nguyên Đế nhìn Thẩm gia mà không lên tiếng, cứ để bọn họ quỳ như vậy.
Sau đó ông nhìn các đại thần:
"Những ai có thể nghe thấy thì đứng sang bên phải, những người còn lại đứng sang bên trái."
Một số đại thần không hiểu ý của hoàng đế, nhưng cũng có người lập tức bước sang bên phải.
Những người khác thấy vậy cũng lần lượt đứng sang bên trái.
Nhìn thấy phần lớn đại thần đều đứng bên phải, đặc biệt là Lục bộ Thượng thư, Tể tướng, Đại tướng quân cùng những trọng thần khác, Cảnh Nguyên Đế hài lòng gật đầu.
Ông ra lệnh cho những người đứng bên trái rời khỏi đại điện, sang thiên điện bên kia chờ đợi.
Các đại thần đều tuân mệnh.
Đợi mọi người rời đi hết, Cảnh Nguyên Đế mới nhìn Trường Bình hầu:
"Nói đi."
Lúc này Thẩm Trường Cửu mới chậm rãi kể lại mọi chuyện.
"Bệ hạ, từ sau lễ cập kê của tiểu nữ Thẩm Minh Châu, khi con bé bị ngã xuống nước, bên cạnh nó xuất hiện một thứ gọi là hệ thống Ăn Dưa. Thứ đó thường xuyên trò chuyện với nó."
Thần đã quan sát kỹ. Tất cả nha hoàn, bà tử, hộ viện, gã sai vặt trong phủ đều không thể nghe được tiếng lòng của Minh Châu.
Chỉ có người trong nhà thần mới nghe thấy.
Cho nên người nhà thần vẫn luôn rất yên tâm.
Không ngờ hôm nay ở đại điện…"
Kết quả thế nào thì khỏi cần nói cũng biết.
Quan trọng nhất là bình thường ở nhà, Thẩm Minh Châu chỉ buôn chuyện vài chuyện vặt như quản sự nào tham ô, bà tử nào bắt nạt người khác.
Bọn họ đã xác minh, mọi chuyện đều là thật.
Nhờ vậy Trường Bình hầu phủ còn xử lý được không ít nô bộc.
Chuyện Trường Bình hầu phủ thanh lý hạ nhân, các đại thần trong kinh cũng từng nghe qua.
Nhưng đó là việc riêng của người ta nên chẳng ai để tâm.
Không ngờ hóa ra nguyên nhân thật sự lại là thế này.
Theo lời Thẩm Trường Cửu kể, ban đầu bọn họ cũng định nhắc nhở Thẩm Minh Châu.
Nhưng mỗi lần muốn nói, lời vừa tới miệng lại không thốt ra được.
Càng cố nói càng cảm thấy nghẹt thở.
Hoàn toàn không có cách nào.
Hơn nữa chỉ có người nhà họ nghe được, người ngoài lại không nghe thấy.
Cho nên bọn họ cũng mặc kệ nàng.
Ai ngờ hôm nay Thẩm Minh Châu chơi một vố lớn.
Làm không khéo cả nhà cùng bị liên lụy.
Biết được bí mật của người khác, đặc biệt là chuyện riêng của hoàng thất, chẳng khác nào tự chuốc lấy họa sát thân.
Nghe xong, Cảnh Nguyên Đế vốn định nếu không được thì coi Thẩm Minh Châu là yêu nghiệt rồi xử lý luôn.
Nhưng đúng lúc đó, ông lại nhìn thấy Thái gia gia của mình.
Cảnh Nguyên Đế: …
Không động thủ được!
Đột nhiên ông nhớ tới Nhị hoàng tử Yến Vân Huyền.
Khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy thâm ý.
Nhìn thấy nụ cười ấy, người Thẩm gia đều dựng tóc gáy.
Luôn có cảm giác đầu sắp lìa khỏi cổ.
Bên kia, Thẩm Minh Châu đang nhàn nhã uống trà Minh Tiền Long Tỉnh, ăn đủ loại điểm tâm, vô cùng vui vẻ.
Lệ Quý phi Tô Bảo Nhi ghét bỏ nhìn nàng.
Ăn ăn ăn.
Chỉ biết ăn.
Đúng là đồ quê mùa mới trở về, chưa từng thấy đồ tốt.
Thật uổng cho Huyền nhi nhà bà.
Lại có hôn ước với loại người này.
Nhưng nghĩ tới việc nàng là con gái ruột của Trường Bình hầu, lại là cháu ngoại ruột của Tạ lão tướng quân.
Thôi thì nhịn.
Đợi sau này Huyền nhi đại nghiệp thành công, cùng lắm ban cho nàng một vị trí phi tần, nuôi trong hậu cung là được.
Dù sao cũng chẳng thiếu một bát cơm.
Lâm hoàng hậu thấy Thẩm Minh Châu ăn uống ngon lành thì bật cười đầy từ ái.
Thật biết ăn.
Đúng là một tiểu cô nương có phúc.
Nhưng không biết nghĩ tới điều gì, trên mặt bà thoáng hiện vẻ ưu sầu.
Không lâu sau, Vương Đức Phúc đại tổng quản bên cạnh Cảnh Nguyên Đế bước vào.
Ông ghé tai cung nữ thân cận của Hoàng hậu là Bạch Chỉ nói nhỏ vài câu.
Lâm hoàng hậu liền mỉm cười nhìn mọi người:
"Đi thôi, yến tiệc Trung thu sắp bắt đầu rồi."
"Tuân chỉ."
Đoàn người quay lại chính điện.
Đại điện đã khôi phục vẻ bình thường như trước.
Nhưng Thẩm Minh Châu luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Trong lòng còn dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Rất nhanh, dự cảm ấy đã thành sự thật.
Chỉ nghe Cảnh Nguyên Đế trên cao uống một ngụm trà.
Bên cạnh, Vương Đức Phúc lớn tiếng tuyên đọc:
"Huyền Vương, tiến lên nghe chỉ!
Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết:
Nhị tiểu thư phủ Trường Bình hầu, Thẩm Kiều Kiều, đoan trang hiền thục, cần cù nhu thuận, ôn hòa thuần hậu, phẩm hạnh ôn lương, khéo giữ khuê nghi, đức hạnh xuất chúng.
Đặc sắc phong làm Huyền Vương trắc phi.
Khâm thử!"
Nghe xong thánh chỉ, lòng Yến Vân Huyền trầm xuống.
Hắn vốn định tìm cơ hội thương lượng với phụ hoàng, để Thẩm Kiều Kiều được làm chính phi.
Bây giờ thánh chỉ đã ban.
Mọi chuyện đã thành kết cục.
Hắn áy náy nhìn Thẩm Kiều Kiều.
Rõ ràng đã hứa sẽ để nàng làm chính phi.
Xem như thất hứa rồi.
Huống hồ tối nay hắn chịu quá nhiều đả kích.
Chuyện của Thẩm Minh Châu còn chưa kịp điều tra.
Không ngờ phụ hoàng đã trực tiếp ban chỉ.
Huyền Vương Yến Vân Huyền cùng Thẩm Kiều Kiều quỳ xuống tạ ân.
"Tạ phụ hoàng long ân."
"Tạ bệ hạ long ân."
Hai người nhìn nhau, tình ý dạt dào.
Vừa trở về chỗ ngồi, đã có không ít người tới chúc mừng.
Thẩm Kiều Kiều liếc nhìn Thẩm Minh Châu rồi khẽ cười.
Trong mắt lóe lên vẻ đắc ý.
Không lâu sau, Vương Đức Phúc lại lấy ra một đạo thánh chỉ khác.
Dù sao Huyền Vương vốn có hôn ước với nàng.
Bây giờ lại cưới Thẩm Kiều Kiều.
Nếu là phụ thân nào thương con trai, cũng phải bồi thường nàng đôi chút.
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết:
Đích nữ Thẩm gia, Thẩm Minh Châu, dịu dàng hiền thục, dung mạo đoan trang, phẩm hạnh đoan chính, cẩn trọng khiêm cung, ôn hòa thuần hậu.
Kể từ hôm nay sắc phong làm Thái tử chính phi.
Khâm thử!"
Thẩm Minh Châu ngây người.
Không ít đại thần chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ngay dụng ý của hoàng đế.
Trong lòng Thẩm Minh Châu vô cùng sôi nổi.
[Hoàng đế đúng là quá gian xảo! Cả người có tới tám trăm cái tâm nhãn!]
[Một cô nương tốt như ta lại bị ông ấy tứ hôn cho Thái tử bảo bối của mình.]
[Quả nhiên con trai do chân ái sinh ra khác hẳn.]
[Dù đang nằm trên giường, lão phụ thân vẫn mang trái tim yêu con cháy bỏng, quyết tâm cướp bằng được cô nương tốt nhất về làm con dâu!]
"Khụ khụ khụ…"
… (cả đại điện lập tức vang lên tiếng ho sặc sụa) …
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



