Hệ thống: [Chỉ hỏi ngươi có sốc không thôi!]
Thẩm Minh Châu: [Quá sốc luôn! Nếu lão phu nhân biết chuyện này, chắc tức chết mất!]
Nhìn lão phu nhân đoan trang, hào phóng ngồi phía trên, Thẩm phu nhân lấy khăn tay che miệng cười trộm.
Không ngờ bà mẫu của mình lại có sở thích này.
Hôm nào bà phải mua vài xiên đậu hũ thối về hiếu kính bà ấy mới được!
Bà cảm thấy trời sắp sập rồi!
Bà run run đưa tay chỉ Thẩm Minh Châu:
“Ngươi… ngươi… ngươi…”
Sau đó bà có cảm giác như nhìn thấy cụ cố của mình.
Biết không thể nói ra sự khác thường của Thẩm Minh Châu, bà chỉ có thể chỉ vào nàng mà đuổi:
“Đi! Đi hết đi!”
Bà không muốn nhìn thấy đứa cháu gái vừa tìm về này nữa!
Đúng là tai họa mà!
Hình tượng gìn giữ cả đời của bà cứ thế bị hủy sạch!
Thẩm phu nhân vội vàng kéo Thẩm Minh Châu chuồn mất.
Trời ơi!
Lần này bà mẫu chắc tức chết rồi!
Có lẽ rất lâu nữa cũng không muốn gặp hai mẹ con họ.
Vừa về đến sân viện, thế tử phủ Hầu gia là Thẩm Thanh Hồng đã hùng hổ xông vào.
“Thẩm Minh Châu, ngươi lại làm gì rồi?”
Thẩm Minh Châu nhìn đại ca đang nổi giận, đầy vẻ khó hiểu.
“Đại ca, huynh đang nói gì vậy?”
“Ngươi không làm gì thì sao tổ mẫu lại tức đến phát bệnh?”
“A? Muội có làm gì đâu! Chỉ theo mẫu thân đến Thọ Khang Viện một chuyến thôi. Không tin huynh hỏi mẫu thân đi.”
Thẩm phu nhân nhìn đại nhi tử, lập tức gật đầu cam đoan.
“Thanh Hồng, con và Minh Châu là huynh muội ruột, phải yêu thương muội muội. Không thể chưa rõ đầu đuôi đã vu oan cho Minh Châu được. Mau xin lỗi muội muội đi!”
Thẩm Thanh Hồng đỏ bừng mặt vì tức, rõ ràng rất không phục.
“Mẫu thân, người quá nuông chiều Minh Châu rồi! Người nên nhìn Kiều Kiều nhiều hơn đi, nàng ấy cũng là con gái của người mà!”
Nghe nhi tử nói vậy, Thẩm phu nhân rất bất mãn.
“Cánh tay thì cứ hướng ra ngoài!”
[Dưa Dưa, đây là vị đại ca xui xẻo của ta à?]
[Đúng rồi ký chủ.]
Thẩm Minh Châu nhìn thanh niên trước mặt, âm thầm tặc lưỡi hai tiếng.
[Huynh ấy còn chưa biết đúng không? Vị hôn thê của mình hiện tại đã mang thai con của người khác rồi. Oa oa oa! Đúng là hiệp sĩ nón xanh!]
Sắc mặt Thẩm Thanh Hồng lập tức đại biến.
Hắn bỗng ngẩng đầu nhìn Thẩm Minh Châu.
Quả nhiên nàng quá độc ác!
Chỉ vì hắn không chịu xin lỗi mà nàng nguyền rủa hắn!
Như Tuyết là đích trưởng nữ của Lễ Bộ Thượng thư, tri thư đạt lễ, giữ mình trong khuôn phép, dịu dàng hiền thục.
Bọn họ phát sinh tình cảm nhưng vẫn giữ lễ nghĩa, sao có thể có con được!
Gia giáo nhà Tuyết Nhi rất nghiêm, nàng tuyệt đối không phải người làm chuyện bậy bạ!
Thẩm phu nhân thì cúi đầu trầm tư.
Bất kể thật giả ra sao, bà nhất định phải điều tra rõ.
Theo lý mà nói, hôn sự của đại nhi tử đã sớm nên được bàn bạc rồi.
Nhưng mỗi lần nhắc đến, Tô gia đều nói không vội, cứ kéo dài mãi.
Xem ra bên trong quả thật có vấn đề.
“Thẩm Minh Châu, ta mặc kệ ngươi nghĩ gì, nhưng ta là đại ca của ngươi, Như Tuyết là đại tẩu tương lai của ngươi. Ngươi nên tôn trọng nàng ấy hơn một chút!”
[Tôn trọng? Ta không tôn trọng chỗ nào? Đúng là thần kinh! Thảo nào bị cắm sừng. Đầu óc thế này mà cũng thi đỗ cử nhân được, ta thật nghi ngờ đấy!]
“Thẩm Minh Châu!”
Thẩm Thanh Hồng tức đến muốn chết.
Mấu chốt là hắn còn không thể nói ra.
Cuối cùng hắn cũng hiểu tâm trạng của tổ mẫu.
“Ta sẽ còn quay lại!”
“Đại ca đi thong thả.”
“Hừ!”
Thẩm Thanh Hồng tức giận bỏ đi.
Thẩm Minh Châu bĩu môi.
[Đúng rồi Dưa Dưa, đứa bé trong bụng Tô tiểu thư là của ai vậy?]
Dưa này nàng còn chưa ăn xong đâu!
Vốn dĩ Thẩm phu nhân định rời đi điều tra Tô gia, nhưng vừa nghe vậy liền ngồi xuống ngay.
Ngoài cửa, Thẩm Trường Cửu cũng dừng bước nghe lén.
Thật ra ông đã đến từ sớm.
Nhưng thấy con trai và con gái đang cãi nhau, nếu đi vào có khi lại bị kéo vào xử án nên đứng ngoài đợi một lát.
Không ngờ lại được ăn một quả dưa lớn.
[Ký chủ, chuyện này nói ra thì dài lắm.]
Thẩm Minh Châu trợn mắt thật lớn, cầm một miếng bánh quế nhét vào miệng.
[Vậy nói ngắn gọn thôi!]
Hệ thống: [Được rồi.]
[Chuyện là vào một đêm trăng đen gió lớn, Tô tiểu thư từ ngoài thành lễ Phật trở về. Trên đường xe ngựa bị hỏng, lại còn gặp mưa phùn.
Đúng lúc ấy nàng gặp một đám ăn mày cướp bóc.
Bỗng nhiên có một nam tử áo xanh từ trên trời giáng xuống, giúp nàng đuổi đám ăn mày đi.
Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy nam tử ấy phong thái như lan như ngọc, ngọc thụ lâm phong, là một thư sinh vô cùng nho nhã.]
Thẩm Minh Châu lập tức hỏi:
[Sau đó thì sao?]
[Chẳng lẽ Tô tiểu thư yêu hắn rồi?]
Hệ thống khẽ thở dài.
[Ký chủ, nghe ta kể tiếp.]
[Sau đó Tô tiểu thư vì cảm tạ nên tặng thư sinh một khoản tiền.
Không ngờ thư sinh lại khéo léo từ chối.
Tô Như Tuyết cảm thấy hắn làm việc tốt không cầu báo đáp, nhân phẩm vô cùng đáng quý.
Qua tìm hiểu, nàng biết thư sinh họ Tiền, là tú tài lên kinh ứng thí. Gia cảnh nghèo khó nhưng vẫn chăm chỉ tiến tới, chỉ mong ngày sau bảng vàng đề danh để báo đáp triều đình.
Lần gặp tiếp theo là tại một buổi yến tiệc của Tô phủ.
Tiền tú tài là một trong những thí sinh được Tô thượng thư giúp đỡ.
Qua lại nhiều lần, hai người nảy sinh tình cảm.
Sau đó, ba năm trôi qua, Tiền tú tài vẫn không đỗ đạt.
Nhưng Tô tiểu thư vẫn si tâm chờ hắn công thành danh toại rồi cưới mình.
Kết quả cuối cùng ngươi cũng biết rồi.
Hai người lén nếm trái cấm, giờ đã có trái nhỏ rồi.]
Thẩm Minh Châu: “…”
Đúng là một vở tài tử giai nhân đặc sắc.
[Vậy Thẩm Thanh Hồng, người có hôn ước với Tô Như Tuyết, tính là gì?]
Hệ thống: [Tính là hắn xui xẻo thôi!]
Thẩm Minh Châu nghĩ một lát rồi bật cười.
[Dưa Dưa, ngươi đúng là nhân tài!]
Thẩm phu nhân: “…”
Ngươi còn cười được à!
Bà tức đến mức muốn cầm hồng anh thương đi đâm chết hai người kia!
Quá đáng thật!
Nếu đã có người trong lòng thì vì sao không đến từ hôn?
Thanh Hồng nhà bà còn ngóng trông cưới vợ kia kìa!
Thẩm Trường Cửu: “…”
Tô gia giỏi lắm!
Ngày mai ông nhất định phải dâng tấu tham Lễ Bộ Thượng thư Tô Thanh Sơn một bản!
Âm thầm tư thông, dạy con vô phương!
Hừ!
Ông tức đến mức đi thẳng vào thư phòng viết tấu chương.
Nhất định phải tham hắn một bản thật nặng!
…
Hôm sau.
Mặt trời đã lên cao mà Thẩm Minh Châu vẫn chưa thức dậy.
Trong Kim Loan điện, Hộ Bộ Thượng thư Thẩm Trường Cửu đột nhiên gây khó dễ với Lễ Bộ Thượng thư Tô Thanh Sơn.
Ông tố cáo đối phương dạy con vô phương, nữ quyến trong nhà không hiểu lễ nghĩa, trong ngoài đều không biết giữ quy củ…
Rất nhanh sau đó, Ngự sử đài Vương ngự sử cũng bước ra phụ họa:
“Khởi bẩm bệ hạ, cháu gái của Tô thượng thư là Tô Như Tuyết từng cùng một thư sinh được giúp đỡ đi du hồ, du xuân thả diều, thưởng thức mỹ thực.
Những việc này rất nhiều người trong kinh thành đều từng nhìn thấy.
Hai người cử chỉ thân mật, giống như một đôi vị hôn phu thê.
Tuy Đại Yến dân phong cởi mở, nhưng nữ tử chưa xuất giá vẫn nên chú ý lời nói và hành vi của mình…”
Vương ngự sử thao thao bất tuyệt một hồi.
Tóm lại chỉ có một ý:
Tô Như Tuyết và tên thư sinh kia có quan hệ mập mờ, rất nhiều người trong kinh thành đều biết.
Chẳng phải Tô Như Tuyết là vị hôn thê của Thẩm đại công tử sao?
Thảo nào Thẩm thượng thư nổi giận như vậy!
Hóa ra con trai ông bị cắm sừng!
Các đồng liêu đều nhìn Thẩm Trường Cửu bằng ánh mắt đầy thương cảm.
Sau đó chờ hoàng đế lên tiếng trách phạt.
“Tô ái khanh, ngươi thấy thế nào?”
Tô Thanh Sơn lập tức bước ra quỳ xuống.
“Bệ hạ, lão thần oan uổng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


