Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, những người còn lại chưa kịp can ngăn thì hai vị tiểu thư đã lao vào nhau, giằng co đánh đấm, biến cả gian phòng thành một cảnh hỗn loạn.
Khương Phong là người đầu tiên bừng tỉnh, vội vàng lao vào can ngăn. Dẫu tính tình vốn an phận thủ thường, lười nhác qua ngày, nhưng hắn ta cũng chẳng thể trơ mắt nhìn muội muội ruột bị bắt nạt ngay trước mặt. Có điều, bên kia dù sao cũng là đường muội, hắn ta không tiện ra tay quá nặng, chỉ có thể vừa che chắn vừa ngấm ngầm giúp sức cho muội muội nhà mình.
Khương Triệt chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu sự thiên vị trong chiêu trò “giúp đỡ” của Khương Phong. Hắn ta siết chặt nắm đấm, lập tức xông vào cuộc chiến.
Nếu chỉ là chuyện tranh chấp giữa các tỷ muội, Khương Triệt vốn sẽ không nhúng tay. Nhưng thấy Khương Phong thiên vị ra mặt, hắn ta không tài nào nhịn nổi nữa. Đại huynh đã không còn, hắn chính là nam tử duy nhất của đại phòng, đương nhiên phải ra sức che chở cho tỷ muội trong nhà.
Khương Sanh vốn định bảo vệ ca ca, song chưa kịp ra tay. Vừa thấy mu bàn tay Khương Triệt bị Khương Đồng cào rách một vết dài, nàng ta chẳng còn thiết gì đến cái gọi là đoan trang hay lễ tiết. Sắc mặt sa sầm, nàng ta lao tới túm chặt lấy tóc Khương Đồng.
Bất kể là ai, cũng không được phép đụng đến ca ca của nàng ta!
Khương Đình đứng bên cạnh chứng kiến mà há hốc mồm kinh ngạc. Khi hoàn hồn lại, tiểu cô nương theo bản năng tiến lên định can ngăn: “Đừng đánh nhau nữa mà!”
Thế nhưng đám người đang hăng máu nào còn tâm trí để nghe. Khương Đình vừa đưa tay ra đã bị ai đó đẩy ngã nhào vào cạnh bàn. Ánh mắt Khương Tranh bỗng chốc trầm xuống, gầm lên: “Đánh Cửu muội làm cái gì!”
Lời vừa dứt, một chiếc phát quan không biết từ đâu bay tới, đập trúng đầu hắn ta. Khương Tranh cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, vung tay ném trả lại.
Thế là tình thế tức khắc rơi vào cảnh hỗn loạn không sao cứu vãn nổi.
“Trời cao đất dày ơi, xin các vị tổ tông đừng đánh nữa!”
Hà chưởng quầy mấy lần định xông vào khuyên can nhưng đều bất thành, chỉ biết đứng bên cạnh cuống cuồng dậm chân. Nếu chỉ là các vị công tử đánh nhau, ông ta còn dám lao vào ngăn cản, nhưng ở đây còn có các vị tiểu thư... Ông ta làm sao dám đụng chạm vào người họ cơ chứ!
Hết cách, ông ta chỉ biết sai người chạy ngay về Khương phủ báo tin. Đồng thời, trong lòng cũng thầm cảm thấy may mắn vì đã có bài học đau đớn từ hai năm trước. Vừa nghe tin các công tử, tiểu thư nhà họ Khương hôm nay ghé tiệm, từ tờ mờ sáng ông ta đã treo bảng tạm ngừng tiếp khách. Nếu không, để người ngoài nhìn thấy cảnh tượng này thì thể diện nhà họ Khương chẳng khác nào bị vứt xuống đất!
Thế nhưng Hà chưởng quầy nào hay biết, ngay sát vách Châu Ngọc Các chính là Phất Bạch Lâu, nơi vừa đón tiếp vị thiếu chủ vào lúc trời hửng sáng.
Phất Bạch Lâu vốn là tửu lầu, song lại khác biệt hoàn toàn với những chốn phong nguyệt khác. Mỗi ngày nơi đây chỉ mở cửa tiếp đúng năm bàn khách, và mỗi bàn tuyệt đối không được quá năm người.
Xét theo lẽ thường, một tửu lầu mà đặt ra quy củ như vậy quả thực là trái với đạo buôn bán. Thế nhưng chẳng ai có thể phủ nhận, hương rượu nồng nàn cùng thức ăn nơi Phất Bạch Lâu đều thuộc hàng cực phẩm. Dẫu quy định có khắt khe đến đâu, khách khứa vẫn nườm nượp kéo đến như trẩy hội. Cứ thế, Phất Bạch Lâu với phong thái hành sự khác đời ấy đã ung dung tồn tại suốt mấy chục năm nay.
Cho đến tận bây giờ, người dân thành Tô Châu vẫn lấy việc đặt được một chỗ ngồi tại Phất Bạch Lâu làm niềm kiêu hãnh. Thế nhưng, ít ai hay rằng chủ nhân thực sự của nơi này mang họ Ngụy.
Ấy chính là dòng họ Ngụy của Nguyên Đức Hoàng hậu quá cố. Còn Khương Hoàng hậu đương triều hiện nay vốn là Kế hậu.
Nhưng cũng chính vì lẽ đó, các quý nữ lại càng say mê hắn điên đảo. Một nam tử vừa biết giữ mình trong sạch, vừa có thân phận tôn quý hiển hách, đó chẳng phải là lang quân như ý nhất trong lòng các thiếu nữ hay sao? Ai mà chẳng mong mình sẽ trở thành ngoại lệ duy nhất của hắn.
Tiếc thay, cho đến tận bây giờ vẫn chưa có ai thành công. Minh Quận Vương dù đã quá tuổi nhược quán nhưng đến một hôn ước cũng chưa từng có, ngay cả thê thiếp hay thông phòng cũng chưa ai từng nghe danh.
Thế nên, không ít sòng bạc ở kinh thành vẫn âm thầm mở độ đặt cược. Tất cả đều nín thở chờ xem "vầng trăng sáng" cao cao tại thượng kia cuối cùng sẽ thuộc về tiểu thư nhà ai.
Thế nhưng, "vầng trăng sáng" của Thần Vương phủ lúc này lại đang bị người ta quấy rầy giấc mộng lành.
Tầng ba của Phất Bạch Lâu vốn không dùng để tiếp khách, tất cả các sương phòng ở đây đều được dành riêng cho chủ nhân sử dụng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

