Lúc Vãn Hòa xuất giá, mười mấy hòm xiểng đỏ rực được khiêng ra khỏi cửa, khiến đám nha hoàn trong phủ ai nấy đều đỏ mắt vì ghen tị.
Người ta cứ ngỡ là do lão phu nhân thương xót Vãn Hòa, nào ai biết được hơn nửa số của hồi môn ấy đều là do một tay cô nương âm thầm thêm thắt vào.
Mấy năm nay, thấy cô nương cố ý sống xa cách với người thân, trong lòng Thanh Niểu cũng dần nảy sinh những ngờ vực. Cô nương hẳn là đang mưu tính điều gì đó nên mới không muốn liên lụy đến người nhà.
Mà việc có thể khiến cô nương phải lao tâm khổ tứ đến vậy... chỉ có thể là chuyện cũ của cố phu nhân và Đại công tử.
Năm xưa, cố phu nhân cùng Đại công tử tử nạn oan uổng là chuyện mà ai ai cũng rõ. Vào đúng ngày thọ thần của Tề lão tướng quân, hai người về kinh mừng thọ thì cũng là lúc ý chỉ tru di tam tộc ập xuống. Cố phu nhân và Đại công tử vốn không nằm trong danh sách bị hành quyết, vậy mà lại bị ngộ sát, chết thảm ngay tại chỗ. Sau này, triều đình chẳng qua chỉ bồi thường chút bạc lẻ, chém đầu một kẻ vô danh tiểu tốt coi như là đã có lời ăn tiếng nói với Khương gia.
Trước kia, Thanh Niểu chưa từng dám nghĩ sâu xa đến thế. Mãi cho đến trận mưa rào ngoài mộ tổ nhà họ Khương nửa tháng trước, nàng mới mơ hồ nghe thấy hai chữ “báo thù”. Cũng từ khoảnh khắc ấy, nàng mới hiểu ra: cô nương vẫn luôn khắc ghi mối thâm thù huyết hải của mẫu thân và huynh trưởng trong lòng.
Nàng đã sớm nghĩ tới, nếu cô nương nhất quyết muốn báo thù, thì bản thân chỉ có hai con đường: một là bộc bạch tâm can, cùng cô nương tiến lui; hai là rời đi, giống như Vãn Hòa.
Không, nàng và Vãn Hòa không giống nhau. Vãn Hòa được xuất giá là vì cô nương xót thương, không muốn nàng ấy dấn thân vào hiểm cảnh. Còn nếu nàng phải rời đi, thì chỉ có thể là vì cô nương cảm thấy nàng vô dụng, không thể nhờ vả được gì.
“Ta nhớ năm đó khi đưa ngươi về phủ, ngươi từng nói song thân đã mất, cũng chẳng còn người thân nào để nương tựa.”
Khương Oánh nhìn chằm chằm Thanh Niểu hồi lâu mới khẽ lên tiếng.
Thanh Niểu siết chặt mười đầu ngón tay, nhưng giọng nói lại bình thản lạ thường: “Bẩm cô nương, quả thực là như vậy.”
Dứt lời, Thanh Niểu mím chặt môi, ánh mắt kiên định như đã hạ quyết tâm. Nàng ngước nhìn Khương Oánh, giọng nói đanh thép: “Sau khi song thân nô tỳ qua đời, căn nhà duy nhất cũng bị họ hàng chiếm mất. Bọn họ còn ép nô tỳ phải đi làm thiếp cho một lão già đã ngoài sáu mươi. Nô tỳ nhất quyết không chịu, bọn họ liền trói nô tỳ tống lên kiệu hoa. Giữa đường nô tỳ liều chết bỏ chạy, ngay lúc tưởng như sắp bị bắt lại thì gặp được cô nương. Nếu không có người, có lẽ nô tỳ đã sớm...”
“Với nô tỳ mà nói, cô nương chính là ân nhân tái sinh, cũng là người mà nô tỳ trân trọng nhất trên đời này.”
Khương Oánh nhìn thẳng vào đôi mắt kiên định của Thanh Niểu, thoáng ngẩn người. Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ hỏi: “Ngươi đã đoán ra được những gì rồi?”
Thanh Niểu nghe vậy liền quỳ sụp xuống, trịnh trọng thề nguyện: “Cái tên của nô tỳ là do cô nương ban cho, đời này kiếp này nô tỳ nguyện thuộc về người. Bất kể là núi đao biển lửa, nô tỳ nguyện cùng cô nương tiến lui, cúc cung tận tụy, không màng sống chết.”
Khương Oánh lặng lẽ quan sát Thanh Niểu đang phủ phục dưới đất.
Thực ra lúc đầu tới chỗ người môi giới, nàng vốn định chọn một kẻ có căn cơ để bồi dưỡng thành tâm phúc, chẳng ngờ giữa đường lại bắt gặp Thanh Niểu. Khi ấy, đôi tay nàng ấy bị trói chặt, trông chật vật khốn khổ vô cùng, nhưng sâu trong đáy mắt lại ánh lên vẻ quyết tuyệt, cứng cỏi. Chính ánh mắt ấy đã thu hút nàng.
Nàng biết, dù mình không cứu thì Thanh Niểu cũng sẽ không để đám người kia bắt về. Bởi vì, lúc đó nàng ấy đã quyết tâm tìm đến cái chết. Một kẻ không sợ chết, chính là người thích hợp nhất để ở lại bên cạnh nàng.
Thế nên, ngay khoảnh khắc đám người kia sắp chạm vào Thanh Niểu, ngay lúc nàng ấy mang theo nỗi hận thấu xương định đâm đầu vào tường tự vẫn, Khương Oánh đã gọi nàng lại.
Nàng quả nhiên không nhìn lầm người.
Thanh Niểu thích nghi rất nhanh với cuộc sống mới. Nàng có một tâm hồn tinh tế, nhạy bén, chẳng cần Khương Oánh phải tốn công chỉ bảo nhiều, nàng đã có thể nhìn một biết mười, quán xuyến Ngân Sương Viện đâu ra đấy.
Nhưng những gì Thanh Niểu phải đối mặt sắp tới không chỉ đơn giản là trông nom cái viện nhỏ này. Vì thế, Khương Oánh mới cố ý để lộ vài manh mối trước mặt nàng. Thật may, Thanh Niểu đã không làm nàng thất vọng.
Nàng ấy còn hợp ý nàng hơn cả mong đợi.
Khương Oánh khẽ mỉm cười, giọng nói càng thêm nhu hòa: “Đứng lên đi.”
Trái tim đang treo ngược nơi cổ họng của Thanh Niểu bỗng chốc bình lặng lại. Nàng biết, cô nương đã chấp nhận để nàng ở lại.
“Tạ cô nương.”
Khương Oánh không nói gì thêm, nàng giơ tay chỉnh lại tờ giấy trên bàn rồi khẽ bảo: “Mài mực đi.”
Thanh Niểu hoàn toàn trút bỏ được tảng đá trong lòng, khóe môi khẽ nở nụ cười: “Vâng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)