Oanh Nhiên ngồi xuống cạnh bàn, Từ Ly Lăng múc cho nàng một bát canh gà, rồi xới cơm cho nàng.
Nàng nhấp một ngụm canh, thuận miệng nói: “Có hơi mặn, nhưng tay nghề của chàng càng lúc càng khá.”
Sau đó, nàng chậm rãi kể lại cho hắn nghe chuyện hôm nay cùng Quan Dập ra ngoài chơi, nói đến những điều đã thấy đã nghe.
“Quan Dập nói Túc Kinh phồn hoa hơn nhiều so với huyện Vân Thủy. Vân Thủy còn giống như nơi ở của phàm nhân, nhưng Túc Kinh thì khắp nơi đều là tu sĩ, ngự kiếm phi hành, long câu bảo xa, thấy khắp đường.”
“Hắn còn nói sư phụ hắn bảo, Túc Kinh là nơi linh khí dồi dào nhất Y Vương Châu, giống như tiên cảnh. Nhưng Vân Châu bên ngoài Y Vương Châu còn rộng lớn hơn, càng giống tiên cảnh hơn nữa.”
“Nơi đó không có triều đình, toàn là người trong giang hồ, sống tiêu dao tự tại.”
“Cũng không tự tại như vậy đâu, vẫn có tông môn thế tộc, ai nấy đều có quy củ riêng.”
Từ Ly Lăng thuận miệng tiếp lời, gắp cho nàng một chiếc cánh gà: “Quan Dập là nam nhân?”
Oanh Nhiên gật đầu, vừa ăn vừa nói: “Phải, giờ hắn đã là tu sĩ, lợi hại lắm. Hôm nay còn ngự kiếm đưa muội bay. Muội có vẻ sợ độ cao, đứng trên kiếm thấy hơi run, nhưng cũng thấy rất mới mẻ, phong cảnh nhìn xuống thật tuyệt.”
Nàng kể lại những cảnh sắc đã ghi nhớ, rồi nói: “Chờ hôm nào chàng được nghỉ, muội bảo hắn đưa chàng đi một vòng bằng kiếm.”
Từ Ly Lăng trầm ngâm, nói: “Vậy sau này không mua xe ngựa nữa, mua một con phi câu.”
Phi câu là loại ngựa biết bay mà phàm nhân cũng có thể cưỡi, thường dùng để kéo hàng cho tu sĩ, giá cả thì đắt đỏ kinh người.
Nhưng đến tiền mua xe ngựa còn phải chắt bóp từng chút, lấy đâu ra nhiều linh thạch mà mua phi câu?
Oanh Nhiên sợ làm tổn thương tự tôn của hắn, liền nhẹ giọng khuyên: “Thôi bỏ đi, muội cũng đâu có muốn ngày nào cũng bay. Sau này nếu có lúc muốn, muội tìm Quan Dập là được rồi.”
Từ Ly Lăng nhíu mày: “Ta không muốn muội mỗi lần cần gì lại nghĩ đến hắn. Hắn là nam nhân.”
Oanh Nhiên nhìn thẳng vào khuôn mặt bình thản của hắn một hồi, rồi bật cười.
Bộ dạng này của hắn, thật chẳng giống đang ghen chút nào.
Nàng nói: “Muội đâu có thường xuyên muốn bay.”
Từ Ly Lăng đáp: “Mua phi câu sẽ tiện hơn, cũng nhanh hơn.”
Oanh Nhiên mím môi, im lặng nhìn hắn.
Hắn có rất nhiều điểm tốt, nhưng cái tật cố chấp này thật khiến nàng không biết nói gì.
Nàng từng vì chuyện này mà tranh cãi với hắn.
Lúc đó nàng bảo Tiểu Hoàng quá béo, bảo hắn đừng cho nó ăn thịt nhiều nữa. Hắn nói: “Sẽ không ăn chết nó đâu.” rồi vẫn cứ mang thịt về. Mấy lần như vậy, Oanh Nhiên giận quá liền cãi nhau với hắn.
Tiểu Hoàng bị dọa đến mức chạy mất dép.
Từ Ly Lăng cứ mặc nàng nổi giận, chỉ ngồi đó không đáp lời, cứ như chẳng liên can gì.
Đợi nàng tức đến đỉnh điểm, hắn mới nói: “Mai ta không mang nữa.”
Những chuyện kiểu đó, có cả một đống.
Tỉ như khi hai người cùng xem thoại bản, sách viết về tu sĩ Vân Châu trừ yêu diệt ma, ngự kiếm bay lên trời, nàng kéo hắn cùng xem, tấm tắc khen: “Thật là lợi hại!”
Hắn liền thốt một câu: “Cũng thường thôi.”
Làm nàng nghẹn lời không biết đáp thế nào.
Một thư sinh chuyên cầm bút tính toán sổ sách, lại đi chê đại tu sĩ tung hoành thiên hạ là "thường thôi".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)