Từ Ly Lăng nhận lấy, đưa tiền cho ông chủ: “Đa tạ.”
“Đều là quen biết lâu rồi, khách sáo gì chứ.”
Từ Ly Lăng mỉm cười gật đầu, xách túi thức ăn, leo lên Phi Câu (ngựa biết bay) trở về nhà.
Trên trời mây đen kéo đến, mơ hồ như có giông bão đang dồn tới.
Nhưng thần sắc hắn vẫn bình thản như nước.
Phi Câu đáp xuống trước cổng sân nhà, từng giọt mưa bắt đầu rơi.
Mây đen âm u, chớp giật sấm rền.
“Hoài Chân.”
Oanh Nhiên ngồi ở cửa nhà, thấy hắn về liền cầm ô ra đón: “Sao hôm nay chàng về trễ vậy?”
“Xưởng bận, tan ca trễ chút.”
Nàng thấp người, Từ Ly Lăng cúi đầu nghiêng người, để nàng che ô cho mình, rồi dắt Phi Câu ra sau nhà buộc lại.
Buộc xong, một tay hắn xách đồ ăn, một tay nhận lấy ô từ nàng, hai người chung ô trở về nhà.
Vừa vào nhà đã thấy một con mèo nhỏ lông vằn từ mái hiên nhảy xuống, kêu “meo meo” làm nũng, chớp đôi mắt tròn xoe nhìn hắn.
Từ Ly Lăng quay sang nhìn Oanh Nhiên bên cạnh.
Oanh Nhiên có chút ngượng ngùng, cười nói: “Thiếp muốn nuôi mèo... được không?”
Hệ thống quậy phá, lăn lộn nhất quyết không chịu đi, còn thề sẽ tuyệt đối không để lộ thân phận, nàng đành phải tạm thời giữ nó lại.
Từ Ly Lăng nói: “Nàng nuôi rồi còn gì.”
Hắn xách đồ đi về phía nhà bếp, Oanh Nhiên theo sát phía sau, ôm eo hắn, từng bước bám theo:
“Chàng giận rồi à?”
Dù gì đây cũng là nhà của hai người, nàng lại không hề bàn bạc mà đem về một sinh mạng bé nhỏ thế này...
Nếu đổi lại là nàng, chắc chắn sẽ giận dỗi rồi.
Từ Ly Lăng nói: “Chuyện tối rồi hẵng nói. Giờ không còn sớm, ta phải nấu cơm. Nàng ra ngoài trước đi, trong bếp nhiều khói dầu.”
Hắn nói “tối rồi nói”, Oanh Nhiên lập tức hiểu hắn ám chỉ điều gì.
Mặt nàng khẽ ửng đỏ, vòng tay qua cổ hắn, kiễng chân lên. Từ Ly Lăng hiểu ý, cúi đầu xuống.
Nàng khẽ hôn hai cái lên môi hắn, khẽ thì thầm mơ hồ: “Vậy tối nói.”
Từ Ly Lăng khẽ đáp: “Ừ.”
Oanh Nhiên buông hắn ra, rời bếp quay về chính phòng, nhìn con mèo nhỏ vằn vện kia mà bất lực.
Hệ thống trong hình hài mèo nhỏ bĩu môi: “Ta không tin có người lại không thích mèo!”
Nó vểnh đuôi, lắc lư bước vào bếp, giả giọng ngọt ngào kêu một tiếng: “Meo~”
Từ Ly Lăng quay đầu nhìn nó.
Không làm ngơ tốt, là một khởi đầu thuận lợi.
Nó lăn một vòng, tiếp tục làm nũng: “Meo~”
Lại nghe Từ Ly Lăng nói: “Lại thêm một con súc sinh.”
Bộ lông toàn thân dựng đứng, nó gào một tiếng kinh hãi, lùi lại rồi cắm đầu chạy về chính phòng.
Oanh Nhiên đang thêu dải lưng trong phòng, thấy nó quay lại thì hỏi: “Sao rồi?”
Hệ thống nghiêm mặt nói: “Phu quân của ngươi thật đáng sợ.”
“Làm gì có.”
“Ta nói thật đấy!”
Oanh Nhiên đặt kim chỉ xuống, nghĩ nghĩ rồi nói: “Có lẽ vì mắt của Hoài Chân rất đen, nên lúc nhìn người trông hơi dọa người.”
Nàng cũng đôi lúc bị Từ Ly Lăng dọa.
Nhưng nàng biết rất rõ, hắn thực sự là một người rất tốt.
Hệ thống: “Thật sao?”
Nó không nói gì thêm, lặng lẽ lui vào góc phòng, tự tìm sâu bọ chơi đùa.
Mưa bắt đầu rơi lớn.
Khi Từ Ly Lăng nấu xong cơm, trời đã tối đen, đêm sâu như mực.
Oanh Nhiên vào bếp phụ giúp mang đồ ăn ra.
Trong bữa cơm, hệ thống nhảy lên ngồi cạnh Oanh Nhiên, đôi mắt mèo tròn xoe nhìn chăm chăm vào đĩa sườn trên bàn, ra hiệu bảo nàng đút cho nó một miếng.
Oanh Nhiên gắp một miếng sườn đặt ở mép bàn.
Mèo nhỏ đưa móng cào nhẹ một cái, rồi cúi đầu nằm xuống bắt đầu gặm sườn.
Oanh Nhiên nhìn nó, trên mặt ánh lên nụ cười. Miệng mèo con ngậm miếng thịt, cắn cắn nhai nhai, đáng yêu vô cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



