“Đuổi con ngốc này đi, nuôi ta đi.”
Oanh Nhiên bất đắc dĩ thở dài: “Ngươi đừng gây rối nữa, nếu không có chuyện gì khác thì mau đi đi. Phu quân ta sắp tan làm về rồi.”
Chạng vạng, trong một căn nhà tranh hẻo lánh nơi sơn dã.
Một nam tử trẻ tuổi trần trụi, đang mặc lên người một lớp da người. Khuôn mặt vốn tuấn tú rắn rỏi, trong chớp mắt đã biến thành một lão nhân.
Chính là người kể chuyện ở tửu lâu Duyệt Hồng hôm qua.
Hắn mặc áo dài của người kể chuyện, đang chuẩn bị đến Duyệt Hồng Tửu Lâu làm việc, chợt nghe tiếng gõ cửa.
Hắn thoáng nghi hoặc, mở cửa.
Bên ngoài là một nam tử trẻ tuổi mặc áo dài xanh nhạt.
Chính là Từ Ly Lăng.
Hắn kinh ngạc: “Là ngươi? Ngươi làm sao tìm được chỗ này?”
Hắn ấn tượng rất sâu về Từ Ly Lăng.
Đó là người hắn gặp ở tửu lâu hôm qua, cũng là kẻ phàm nhân duy nhất từ trước đến nay khiến hắn cảm thấy có khí tức ma tính mạnh mẽ đến vậy.
Nếu không bị thê tử ngăn cản, người này hôm qua đã nghe hắn truyền đạo rồi.
Từ Ly Lăng giọng đều đều: “Ta tới để nghe ngươi kể chuyện.”
Thương Thừa kể chuyện, là để truyền ma đạo.
Chỉ tiếc bên ngoài toàn là những kẻ nhát gan, không ai dám nghe. Giờ có người chủ động tìm đến, hắn đương nhiên vui vẻ truyền dạy.
Thương Thừa mỉm cười mời Từ Ly Lăng vào nhà: “Tiểu xá đơn sơ, xin chớ chê cười.”
Từ Ly Lăng bước vào phòng, nhẹ giọng: “Trên đường tới đây, áo ta bị lấm bẩn, có thể phiền các hạ chuẩn bị giúp ta một bộ y phục mới? Thật thất lễ, đã làm chậm trễ lộ trình của các hạ.”
Thương Thừa đáp: “Có gì đâu, có người nguyện ý nghe chuyện của ta, ta còn vui không kịp. Ngươi chờ một chút.”
Hắn thấy Từ Ly Lăng kỳ quái, nhưng vẫn đi lấy y phục.
Người trời sinh mang theo ma tính, đều có chút sở thích kỳ dị.
Thương Thừa ngồi xuống đối diện Từ Ly Lăng: “Chuyện ta sắp kể…”
Từ Ly Lăng dùng ánh mắt ngăn hắn lại.
Ánh mắt đen sâu như giếng cổ kia khiến hắn sững sờ: “Sao vậy?”
Từ Ly Lăng lấy ra hai viên tinh thạch tím nhạt mà Thương Thừa tặng hôm qua, thong thả xoay trong tay: “Là ai phái ngươi tới? Là Già Lam điện, hay là Bạt Ngục cốc?”
Đồng tử Thương Thừa co rút, lộ rõ vẻ cảnh giác: “Ngươi là đồng đạo, hay là tu sĩ Huyền đạo?”
Già Lam điện và Bạt Ngục cốc là hai đại bản doanh ma đạo tại Vân Châu. Người phàm ở Dật Vương châu không thể nào biết được những danh tự đó.
“Ta đang hỏi ngươi, sao lại là ngươi hỏi ta?”
Tinh thạch trong tay Từ Ly Lăng hóa thành bột mịn, một tia ma khí lượn lờ tỏa ra, quấn lấy ngón tay thon dài, trắng như ngọc của hắn.
Ma khí và hắn không hề bài xích lẫn nhau, Thương Thừa thấy thế liền mừng rỡ: “Hóa ra là đạo hữu trong ma đạo.”
Từ Ly Lăng không đáp.
Ma đạo ở Dật Vương châu vốn hành sự dè dặt, khiến Thương Thừa làm việc không thuận lợi. Giờ gặp được người cùng đạo, hắn càng muốn lôi kéo.
Thương Thừa nói: “Không giấu gì ngươi, ta là ma từ Vân Châu đến. Gần đây phát hiện Thánh Ma đã tỉnh lại, nhưng chẳng rõ vì sao lại không ở trong Thánh Ma thành, cũng chưa triệu kiến chúng ta. Có vẻ đã rời khỏi đó, tung tích không rõ.”
“Chúng ta đã tìm kiếm Thánh Ma một thời gian. Nhờ Ma Cô bói toán, đoán được ngài đang ở địa giới Vân Châu, nên ta phụng mệnh tới tìm kiếm. Sau khi đến đây, ta gặp một lão kể chuyện, bèn phát hiện nói chuyện cũng là một phương pháp tốt để truyền bá ma đạo, liền chiếm lấy thân phận của lão.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

