Sau đó nghiêm giọng dặn Oanh Nhiên: “Vị này là Đậu đại nhân Đậu Minh, đến từ Huyền Bộ của Túc Kinh. Còn không mau hành lễ?”
Oanh Nhiên vâng lời thi lễ.
Đậu Minh mặc cẩm bào thêu chín đầu mãnh thú, vẻ mặt uy nghiêm trầm ổn. Ông khẽ gật đầu đáp lễ, nhưng từ khi Từ Ly Lăng bước vào, ánh mắt vẫn không rời khỏi hắn, đầy nghi ngờ và dò xét.
"Vị này... Từ Ly Lăng? Chỉ là phàm nhân thôi sao?"
Đậu Minh đứng dậy, đi vòng quanh quan sát Từ Ly Lăng: "Phàm nhân thì không thể có cốt tướng như thế này."
Ông quay sang Tần Hoán, cười sảng khoái: "Theo ta thấy, hiền tế này của ngươi, hẳn là có thiên tư tu đạo bất phàm!"
Không khí căng thẳng trong phòng lập tức được thay thế bằng sự hân hoan.
Tần Hoán vẫn giữ vẻ nghiêm cẩn của một nho sĩ, nhưng ánh mắt đã sáng lên: "Thật chăng?"
Quan Dập chen lời: "Lần trước ta vào Túc Kinh, đều do Đậu đại nhân đây dẫn dắt. Ngài ấy là nửa sư phụ của ta, lời ngài nói tuyệt đối không thể sai."
Hắn quay sang Oanh Nhiên, cười nói: "Oanh Oanh, muội có phúc rồi."
Oanh Nhiên cũng mỉm cười, vui thay cho Từ Ly Lăng.
Nàng chưa từng tham vọng gì lớn lao, chỉ hy vọng có thể sống bình yên. Nhưng nếu Từ Ly Lăng có thể tu đạo, sau này kiếm thêm được linh thạch, lại có thể tự bảo vệ mình khi ra ngoài làm việc, thì cuộc sống của họ sẽ ngày càng tốt hơn.
Tần Hoán nhìn Từ Ly Lăng, nói: "Còn không mau tạ ơn Đậu đại nhân? Người là bá nhạc của con đấy."
Từ Ly Lăng thi lễ: "Đa tạ Đậu đại nhân. Nhưng, nói lúc này còn quá sớm."
Quan Dập và Tần Hoán thu lại ý cười, nhíu mày.
Từ Ly Lăng tỏ vẻ không coi trọng, khiến họ sợ hắn thất lễ với Đậu Minh.
Thế nhưng Đậu Minh vẫn cười sảng khoái: "Ngươi nói đúng, thanh niên làm việc thận trọng là điều tốt. Quan Dập, ngươi nên học hắn một chút, đừng cứ đụng việc là cuống lên, không chịu suy nghĩ."
Nói rồi, Đậu Minh lấy từ túi nhỏ mang bên người ra một chiếc la bàn hình vuông bằng kim loại. Cái túi đó chỉ to bằng nửa bàn tay, nhưng chiếc la bàn thì to bằng hai bàn tay ghép lại.
Oanh Nhiên nhìn thấy, cảm thấy mới lạ, thầm nghĩ: đó chính là túi trữ vật trong truyền thuyết ư?
Khi còn đọc truyện, túi trữ vật luôn là vật phẩm cơ bản của các nhân vật chính trong tiên hiệp. Nhưng từ khi xuyên tới thế giới này, đây là lần đầu tiên nàng được thấy tận mắt.
"Đây là 'Mịch Linh Hài', có thể đo lường căn cốt. Để ta giúp ngươi kiểm tra sơ bộ. Nếu thật sự có thiên tư tu đạo, sau khi nhập học viện Huyền đạo của triều đình, họ sẽ đo kỹ càng hơn để xem ngươi phù hợp với môn phái nào."
Đậu Minh vận linh lực trong lòng bàn tay, một luồng quang hoa màu nâu như sao vụn xoay quanh rồi từ từ rót vào Mịch Linh Hài.
La bàn phát sáng màu lam trong, phù văn trên đó xoay chuyển như nhật nguyệt vận hành.
Ngay sau đó, một sợi linh tuyến tỏa ra, lượn vòng quanh thân Từ Ly Lăng.
Từ Ly Lăng đứng yên bất động, chăm chú nhìn Mịch Linh Hài.
Linh tuyến quay quanh hắn một vòng, la bàn bỗng nhiên tối sầm.
Ông lại thử thêm lần nữa, nhưng lần này, linh tuyến còn chưa lượn hết một vòng, la bàn đã hoàn toàn tắt hẳn.
Đậu Minh nhíu mày, nhìn chằm chằm Từ Ly Lăng: "Kỳ lạ, thật kỳ lạ."
"Căn cốt của người tu đạo có thể vô thức hấp thu thiên địa linh khí để dưỡng thân. Những người từng trải như ta, chỉ cần liếc mắt là biết ai có căn cốt, ai không."
"Ta tu đạo đã gần hai trăm năm, người từng xem qua không dưới nghìn, chưa từng nhìn lầm. Từ Ly Lăng, ngươi..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
