Từ Ly Lăng cúi nhìn nàng một hồi, sau đó cúi đầu hôn lên mắt nàng.
Oanh Nhiên nhắm mắt lại, đợi đến khi môi hắn rời đi, nàng cười đến cong cả mắt, khẽ nói:
“Chàng nhìn lên trời đi.”
Từ Ly Lăng ngẩng đầu.
Trời đêm tràn ngập sao trời lấp lánh, ánh trăng như đổ xuống chỉ riêng cho hai người bọn họ.
Oanh Nhiên nói: “Hôm nay đứng trên phi kiếm, thiếp vẫn còn rất sợ, đến mức toát mồ hôi lạnh. Thiếp nghĩ chắc mình sợ độ cao.”
Từ Ly Lăng hỏi: “Vậy giờ muốn xuống không?”
Trong mắt Oanh Nhiên phản chiếu trăng sáng, sao trời, còn có cả hình bóng của hắn, nàng đáp:
“Nhưng giờ thiếp lại chẳng sợ chút nào. Hoài Chân, chàng nói xem là vì sao?”
Nàng đợi hắn hỏi “vì sao”, để rồi đáp lại một câu “vì có chàng ở bên cạnh”.
Thế nhưng Từ Ly Lăng lại đáp: “Phi câu ổn định hơn.”
Dù là sự thật... nhưng mà...
Oanh Nhiên không nể nang gì mà lườm hắn một cái.
Từ Ly Lăng khẽ nhéo mặt nàng một chút.
Sự rục rịch và tà niệm trong cơ thể hắn, khiến hắn rất muốn làm gì đó với nàng vào khoảnh khắc này, nghe nàng hoảng loạn gọi tên hắn.
Ngâm mình trong bồn, nước nóng vỗ về cơ thể mệt mỏi, Oanh Nhiên nhắm mắt, thầm nghĩ:
Giá như có thể sống cả đời với Hoài Chân như thế này thì tốt biết bao...
Sáng sớm, Từ Ly Lăng thức dậy, thuận tiện gọi Oanh Nhiên dậy theo.
Tối qua ngủ sớm, nên lúc tỉnh lại Oanh Nhiên chỉ có chút mơ màng, không đến nỗi quá mệt hay uể oải.
“Sao vậy?”
Từ Ly Lăng đáp:
“Chẳng phải nàng nói muốn đến Huyền Nha chép lại án cũ sao?”
Oanh Nhiên bĩu môi:
“Chàng chẳng bảo thiếp không cần khổ cực nữa mà?”
Từ Ly Lăng:
“Để nàng vất vả một phen rồi mới biết, không khổ vẫn là thoải mái nhất.”
Oanh Nhiên dở khóc dở cười, bật cười thành tiếng, rồi xuống giường.
Từ Ly Lăng vì mua phi câu mà bán cả đồ tổ truyền, nàng cũng nên vì cuộc sống tương lai của hai người mà cố gắng một chút.
Dù gì thì có được phi câu cũng chưa phải đích đến — nàng còn muốn chuyển hẳn đến trấn Kim Thủy cơ.
Như vậy Từ Ly Lăng đi làm sẽ tiện, nàng muốn ra ngoài chơi cũng tiện.
Còn chuyện xa nhà mẹ đẻ hơn một chút? Thế thì càng hay.
Mỗi lần về nhà, phụ thân nàng đều đem chuyện “tam tòng tứ đức” ra giảng dạy. Gần đây còn bắt đầu lặp đi lặp lại câu “bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại”.
Nhưng trước khi thành thân, nàng và Từ Ly Lăng đã bàn bạc kỹ rồi — tạm thời họ chưa muốn có con.
Dù sao, cả hai bọn họ... còn chưa hết tuổi trẻ con nữa mà.
Nàng mới mười chín, Từ Ly Lăng trông vẫn còn mang nét thiếu niên, chỉ là hắn bảo mình lớn tuổi hơn nàng thôi.
Còn bao nhiêu tuổi thì... hắn nói hắn không có tính cụ thể.
Oanh Nhiên đôi khi cũng nghĩ — có phải hắn thật ra nhỏ tuổi hơn nàng, nên mới không dám nói?
Tâm tư khẽ gợn, nàng và Từ Ly Lăng cùng nhau rửa mặt thay y phục. Hiếm khi dậy sớm như thế, Từ Ly Lăng thậm chí còn giúp nàng chải tóc.
Tay nghề hắn thật đúng là kém, trách không được lúc chưa thành thân, mỗi lần gặp mặt đều thấy tóc hắn xõa tung.
Oanh Nhiên âm thầm nhủ bụng, ngoài mặt lại khen:
“Chải cũng được đấy chứ.”
Từ Ly Lăng xoa đầu nàng:
“Nàng có mắt nhìn đấy.”
Hắn đang khen nàng sao?
Oanh Nhiên nghe ra được chút ẩn ý — như thể hắn cố tình chải tóc thành thế này, nàng lại khen, hắn thì thấy buồn cười.
Nhưng gương mặt hắn chẳng biểu lộ gì, Oanh Nhiên chỉ lặng lẽ chỉnh lại búi tóc, cùng hắn ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)