“Lão nhà ta cũng thế, nhưng mà lần nào cũng chẳng có chiêu trò gì mới mẻ, chỉ biết hục hặc cắm đầu cắm cổ làm hùng hục...”
Tai Mật Nương đỏ bừng lên. Tuy nàng vẫn là thân cô nương nhưng nghe mấy lời này cũng hiểu được đôi phần. Bình thường lúc giặt đồ bên bờ sông, nàng cũng thỉnh thoảng nghe lỏm được, nhưng đây là ở trên xe bò cơ mà...
Bàn thẩm cũng đành bất lực lắc đầu, kéo Mật Nương xích qua một bên. Hai người này đúng là chẳng biết tị hiềm là gì! Bên ngoài còn có nam nhân đang đánh xe kìa, đúng là không biết ném mặt mũi đi đâu!
Bàn thẩm cười khổ, kéo nàng bước sang một bên: “Làm khó cho con rồi, nhưng mà cũng phải, người ra ngoài họp chợ thường đều là phụ nhân đã thành thân, những cô nương trẻ tuổi như con quả thực không nhiều...”
Bàn thẩm vừa nói, nét mặt lộ rõ vài phần xót xa. Mật Nương lại chẳng thấy có gì to tát, chỉ là thực tâm không muốn nghe mấy lời chói tai ấy...
Mật Nương gượng cười: “Không sao đâu thẩm, con bán xong đồ là đi ngay ấy mà.”
Bàn thẩm gật đầu: “Vậy hai ta đi cùng nhau.”
Lúc này đúng vào giờ Thìn chính khắc. Hai người đứng ở cổng trấn, ba chữ “trấn Nguyệt Nha” to tướng đang tỏa ra thứ ánh sáng vàng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Đó là ánh nắng sớm, cũng là ánh sáng của niềm hy vọng, Mật Nương vô cùng yêu thích khung cảnh này.
Thôn Đào Hoa quả thực quá nghèo nàn túng quẫn, đến trấn nhỏ thì hoàn toàn khác biệt. Người đông đúc, cơ hội cũng nhiều. Nàng theo chân Bàn thẩm đi qua cổng trấn, chẳng mấy chốc đã đến khu chợ.
Trấn Nguyệt Nha hết thảy chỉ có ba con phố, nằm lọt thỏm giữa ba con phố ấy chính là khu chợ của trấn, vốn là một bãi đất trống vô cùng rộng rãi.
Mới từ giờ Mão đã có người lục tục kéo đến, rau quả tự trồng, trứng gà, gà con, thứ gì cũng có người bán, đôi khi còn có thể lấy vật đổi vật, vô cùng náo nhiệt và tràn trề sức sống.
Mật Nương không phải lần đầu đến đây bày sạp, nàng quen nẻo quen đường tìm ngay được chỗ ngồi quen thuộc của mình. Nhưng không may thay, hôm nay chỗ này lại bị người khác chiếm mất.
Mật Nương nhíu mày.
***
Sạp hàng trong chợ vốn chuộng quy tắc “ai đến trước được trước”, nhưng thực ra cũng có mánh khóe lách luật. Hiện tại trấn Nguyệt Nha không có trấn trưởng mà do lý chính đồng loạt quản lý.
Lý chính là chức vụ cai quản một dặm đất, lý chính của trấn Nguyệt Nha tên là Liễu Đại Năng. Hắn ta là kẻ cực kỳ khôn ranh linh hoạt, lén lút bày ra trò cho thuê chỗ bán hàng trong chợ, lâu dần đã trở thành một luật bất thành văn.
Mỗi tháng hai văn tiền, kể ra cũng không hề rẻ.
Hồi đầu tháng Mật Nương vừa mới nộp tiền xong, mới trôi qua có nửa tháng, sao nay lại thành chỗ của người khác rồi?
Mật Nương tiến tới hỏi thăm vài câu. Kẻ đang bày sạp hàng là một đôi phu thê, người phụ nhân cất giọng lanh lảnh the thé: “Cái sạp này phải xét xem ai tới trước tới sau! Bọn ta tới trước, sao lại thành của cô nương được?”
Chuyện cho thuê chỗ bán hàng không phải là thứ có thể phơi bày rành rành ra ánh sáng, Liễu Đại Năng từng dặn dò không được bô bô ra bên ngoài. Xem chừng đôi phu thê này là người mới đến, hoàn toàn mù tịt về quy củ ở đây.
Mật Nương cố gắng tranh luận dăm ba câu, mấy chủ sạp bên cạnh cũng bóng gió nhắc nhở đôi phu thê nọ. Thế nhưng hai người họ có phần không xuống nước được, lại thêm phần ngang ngược vô lý, bày rõ thái độ nhất quyết muốn chiếm lấy chỗ này.
Bàn thẩm chướng mắt quá, đang định mở miệng chửi ầm lên thì Mật Nương bỗng khẽ mỉm cười: “Không sao, con đổi chỗ khác là được.”
Đôi phu thê kia sững sờ. Xì, thì ra là một đứa nhát cáy. Bọn họ bèn hí hửng ngồi xổm xuống tiếp tục sắp xếp mớ đồ nát của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


