Đừng tưởng người khác không nhìn thấu, chẳng qua là hắn ta muốn bôi nhọ thanh danh của Trần Mật Nương, để Mật Nương thật sự ế chỏng ế chơ thành lão cô nương không ai thèm rước, qua vài năm nữa thì lúc đó cá mè một lứa, có cưới nhau cũng chẳng ai chê bai ai!
Có rất nhiều người khinh bỉ cái suy nghĩ của hắn ta. Hoàn cảnh nhà họ Trần đúng là có phần sa sút, nhưng cùng lắm thì bọn họ không qua lại chứ tuyệt nhiên không có tâm tư hãm hại người ta.
Đương nhiên, người đem lòng mến mộ Mật Nương trong thôn cũng không chỉ có một. Giờ phút này nhìn thấy thật sự có người đến rước nàng đi, trong lòng họ không khỏi dâng lên cảm giác mất mát, ngoái nhìn thêm vài lần với niềm tiếc nuối ngập tràn.
Lúc này, Mật Nương đang loay hoay chuẩn bị bữa sáng trong bếp, người ra mở cửa là Trần lão hán.
Hắn cũng đoán được hôm nay người nhà họ Nghiêm sẽ đến, nhưng không ngờ lại đến sớm như vậy. Vừa mở cửa ra, người đứng trước mặt lại không phải Nghiêm lão đầu, mà là đích thân Nghiêm Long Chu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)