Trần lão hán sững người, ngẩng đầu lên, thì thấy một lão nhân.
Hai lão nhân đối diện nhau, ánh mắt Trần lão hán nhìn xuống, lập tức nhìn thấy ống tay áo trống rỗng của đối phương.
Trong lòng hắn nháy mắt áy náy vô cùng, lại định mở miệng xin lỗi thì bị Nghiêm lão đầu vội vã cắt ngang: “Được rồi được rồi! Lão hán ta tuy là người tàn tật nhưng xem ra vẫn còn khỏe mạnh hơn ngươi đấy! Đi đây!”
Nghiêm lão đầu vẫy vẫy tay rồi rời đi. Trần lão hán thẫn thờ một lúc rồi cũng chậm chạp bước tiếp về phía trước.
Nghiêm lão đầu ngoái lại nhìn một cái, lúc này mới phát hiện đối phương cũng là một người thọt chân. Hắn sửng sốt, đang định nói gì đó thì giây tiếp theo lại thấy một gã gia đinh vội vã chạy tới: “Trần lão hán, Trần lão hán!”
Trần lão hán khựng bước, quả nhiên là người nhà họ Liễu. Chỉ thấy kẻ đó xách theo giỏ trứng gà chạy tới, dúi mạnh vào tay Trần lão hán: “Nhà lý chính không nhận lễ của người ngoài, kẻo bị người ta lời ra tiếng vào, vả lại hai nhà cũng chẳng thân thích ruột thịt gì, ngươi cầm giỏ trứng gà này về đi!”
Chút tôn nghiêm duy nhất còn sót lại của Trần lão hán lại bị người ta hắt hủi vứt xuống đất. Giỏ trứng này có hơn ba chục quả, tích cóp lại vô cùng gian nan.
Hắn đứng chết trân tại chỗ, mặt đỏ bừng không giơ tay nhận.
Gã gia đinh nọ có phần mất kiên nhẫn, thở dài nói: “Tội tình gì phải chuốc lấy khổ sở, mang về cho con cái ăn đi! Nhà họ Liễu và nhà ngươi vốn dĩ không cùng một đường, Liễu công tử tương lai còn phải lên huyện học, Mật Nương có gả qua đó cũng chẳng được ngày tháng nào yên ổn, ngươi làm phụ thân mà hồ đồ quá!”
Mật Nương sao? Nghiêm lão đầu ở cách đó không xa trong lòng khẽ động, nhướng mày nhìn về phía Trần lão hán.
Trần lão hán rốt cuộc vẫn nhận lấy giỏ trứng, hắn đứng ngây ngốc tại chỗ, hắn thật sự hồ đồ rồi sao?
Nhưng nếu hôm qua bà mối kia không tìm đến cửa trước, đương nhiên hắn cũng chẳng vô duyên vô cớ tìm đến tận nhà họ Liễu làm gì.
Trần lão hán vuốt mặt chuẩn bị về nhà, bỗng nhiên bị người ta gọi giật lại.
“Này! Người nhà họ Trần phải không?”
Trần lão hán ngoái lại, liền thấy lão nhân cụt tay vẫn đứng ở đó, đối phương tiến lên vài bước hỏi: “Chỗ trứng gà này của ngươi có bán không?”
Trần lão hán ngơ ngác: “Ngươi muốn mua sao?”
“Mua chứ, bán không?”
“Bán... một văn tiền một quả, nếu ngươi lấy hết ba chục quả thì tính hai mươi tám văn...”
Nghiêm lão đầu mỉm cười: “Thành giao, nhưng trên người ta chỉ mang có mười văn. Ta mua mười quả trước, phần còn lại ngươi giữ cho ta, lưu lại địa chỉ để hôm khác ta đến tận nhà mua nốt chỗ trứng còn lại.”
Nghiêm lão đầu cười tủm tỉm, lập tức đếm đủ mười đồng tiền đồng đưa qua: “Nhà ngươi ở đâu?”
Trần lão hán: “Thôn Đào Hoa, nhà Trần Đại Tráng, từ đầu thôn đi về hướng đông chừng hơn trăm bước là tới, trước cửa có một cây hồng.”
Hôm nay Mật Nương ở nhà, dọn dẹp nhà trong ngõ ngoài sạch sẽ tinh tươm.
Mảnh ruộng rau đã được cuốc lật lại một lần. Rau dại mùa xuân đang đúng dịp ngon nhất, rau tề non mơn mởn, hành dại rậm rạp, những cọng hẹ dại xanh mướt ngắt một cái là ứa cả nước ra. Mật Nương cầm liềm thu hoạch một đợt lớn.
Vừa ngẩng đầu lên, chim hỉ tước trên cây hồng vẫn đang kêu ríu rít, Mật Nương mỉm cười, lau mồ hôi rồi tiếp tục công việc.
Bữa trưa hai tỷ đệ ăn cháo kèm bánh bột cho qua bữa. Buổi chiều phụ thân sắp về, Mật Nương định bụng dùng hành dại chiên một đĩa trứng gà, nấu thêm nồi canh nấm là xong bữa. Cơm trắng hôm qua vẫn còn thừa, hâm nóng lại có thể cạy được mảng cơm cháy, múc thêm một muỗng chao ăn kèm là đã đưa cơm lắm rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)