Người đến là Kiều Lâm Lâm, tỷ muội thân thiết nhất của Mật Nương ở thôn Đào Hoa. Hai người xấp xỉ tuổi nhau, bình thường hễ có thời gian rảnh là lại rủ rỉ rù rì cùng ra bờ sông giặt quần áo, cùng lên núi hái nấm.
“Hôm qua ta tới tìm ngươi mà Du Tiền bảo ngươi đi lên trấn rồi! Ta mới đi vắng nửa tháng mà ngươi đã đi họp chợ hai lần rồi cơ đấy!”
Dạo trước Kiều Lâm Lâm theo nương về thăm nhà ngoại, đi ròng rã nửa tháng trời mới về. Mật Nương mỉm cười: “Đúng thế, ta đi hai lần rồi, không có ngươi bầu bạn, thấy cô đơn lủi thủi lắm.”
Kiều Lâm Lâm: “Thế nên ta mới về đây này!”
Hai người vừa cười nói rôm rả vừa bước vào trong sân. Mật Nương múc cho nàng ấy một bát nước, hỏi han: “Lần này đi chơi có vui không?”
Kiều Lâm Lâm uống một ngụm nước: “Chẳng có gì vui hết, cũng quanh quẩn trong thôn thôi. Có điều ưu điểm của làng chài là ngày nào ta cũng được lên thuyền, chạy nhảy trong rừng núi quen rồi, ra bờ sông lớn chơi cũng thú vị đáo để!”
Làng chài mà Kiều Lâm Lâm nhắc tới chính là thôn Đại Hà nằm ven sông. Nơi đó nghề chài lưới cực kỳ phát triển, ngày nào cũng có thuyền đánh cá ra khơi. Mật Nương chưa từng đặt chân tới đó nên không khỏi sinh ra vài phần ngưỡng mộ.
Mật Nương: “Ngưỡng mộ thật đấy, tiếc là ta không biết bơi nên chỉ đành loanh quanh trong núi thôi.”
“Vào núi cũng thích mà, dạo này nấm có mọc nhiều không?”
“Nhiều lắm, khi nào ngươi rảnh rỗi, hai ta lại cùng đi hái nấm nhé!”
Nói đến đây, Kiều Lâm Lâm đột nhiên thở dài: “Mật Nương à, e là dạo này ta không đi cùng ngươi được rồi, nương ta đã định chuyện cưới xin cho ta, dạo tới ta không thể tùy tiện ra ngoài nữa.”
Mật Nương trố mắt kinh ngạc: “Sao lại đường đột thế? Nhà nào vậy?”
“Vậy ngươi gặp người đó rồi, thấy cũng tạm được chứ?”
Nhắc đến chuyện này, Kiều Lâm Lâm hơi bẽn lẽn: “Cũng tàm tạm... nhưng chưa tiếp xúc chung đụng bao giờ nên ai biết được rốt cuộc thế nào.”
Mật Nương: “Thế là tốt rồi, ngươi thích là được.”
Kiều Lâm Lâm: “À phải rồi Mật Nương, còn ngươi thì sao, ngươi thật sự chưa có dự định gì ư? Đến cả hôn sự của Thẩm Quả Quả cũng định xong xuôi rồi kìa.”
Mật Nương ngạc nhiên: “Nàng ấy mới mười lăm thôi mà?”
“Nương nàng ấy nói mười lăm là thiếu nữ lớn rồi, cứ đính ước trước đã, sang năm hoặc năm sau nữa thì xuất giá. Nghe đâu còn nói được một gia đình danh giá lắm.”
Mật Nương “ồ” một tiếng: “Nhà nào vậy?”
Kiều Lâm Lâm: “Chính là nhà họ Liễu ở trấn Nguyệt Nha của chúng ta đấy.”
Mật Nương sững người.
“Nhà họ Liễu sao?”
Kiều Lâm Lâm: “Đúng thế, chính là nhà họ Liễu. Nương ta bảo có thể gả vào nhà lý chính là diễm phúc lớn, thảo nào nương của Quả Quả lại sốt sắng định hôn sự đến vậy.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, gia cảnh nhà họ Thẩm cũng khấm khá lắm, nghe đồn họ còn định mua cho Quả Quả một gian cửa tiệm trên huyện thành làm của hồi môn cơ, đúng là khiến người ta phải đỏ mắt ghen tị...”
Kiều Lâm Lâm cứ mải thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không để ý tới thần sắc của Mật Nương.
Mãi đến nửa ngày không thấy người đáp lại, nàng ấy mới phát hiện sắc mặt Mật Nương dường như không được tốt cho lắm: “Mật Nương? Ngươi sao thế? Sao mặt mũi lại trắng bệch ra vậy?”
Mật Nương sực tỉnh: “Không... không có gì...”
Kiều Lâm Lâm còn đang hoang mang thì Mật Nương bỗng cất lời: “Lâm Lâm à, hôm nay ta không giữ ngươi ở lại ăn cơm được rồi, ta chợt nhớ ra lát nữa còn phải sang nhà cữu mẫu một chuyến.”
Kiều Lâm Lâm cười xòa: “Ngươi còn khách sáo với ta làm gì! Vậy ta về trước đây, nếu ngày mai rảnh, ta sẽ chạy sang gọi ngươi cùng lên núi nhé!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)