Có điều, tay nghề nấu nướng của Mật Nương cũng không tồi. Nàng tuy chẳng có tài nghệ thâm sâu như đầu bếp nhưng làm việc gì cũng tỉ mỉ chu toàn.
Đám gừng dại, bạc hà dại và tiêu rừng mọc trước cửa nhà trong mắt Mật Nương đều là bảo bối, nàng nhổ một ít mang về hầm chung với thịt lợn rừng để tăng hương thơm và khử mùi tanh.
Lớp da lợn rừng thô ráp cũng được Mật Nương cọ rửa sạch bong, những mẩu thịt thừa thẹo xơ xác không ăn nổi thì đem cho Vượng Tài. Tóm lại, nồi thịt lợn rừng qua bàn tay Mật Nương nhào nặn đang sôi sùng sục sủi bọt trong nồi, khiến cho mỗi người nhà họ Trần lúc này đều thèm thuồng đến mức nước miếng chảy ròng ròng.
Trần Du Tiền đã chạy ra chạy vào nhà bếp đến ba bận: “Tỷ tỷ ơi, vẫn chưa chín sao?”
“Đệ mà hỏi nữa là tỷ không cho đệ ăn đâu đấy.” Mật Nương bước tới mở vung, dùng đũa chọc thử vào miếng thịt. Lợn rừng chỉ có một nhược điểm duy nhất là da quá dày, khó chín mềm, cần phải hầm lâu hơn một chút.
Trần Du Tiền kêu lên tiếng “ao ô” u sầu rồi quay lưng đi tìm Vượng Tài chơi.
Lát sau, Trần lão hán cũng lững thững bước vào bếp.
Mật Nương bật cười: “Phụ thân, người cũng nôn nóng rồi sao?”
Mật Nương bất đắc dĩ: “Quen biết thì có quen, nhưng con chỉ giao thiệp lúc lên trấn bán đồ thôi, ngay cả số lần nói chuyện đếm trên đầu ngón tay...”
Khi nói lời này, bản thân Mật Nương cũng hơi chột dạ. Quả thật là nói chuyện chẳng được mấy câu, thế nhưng lần nào chạm mặt, Liễu Dũng cũng đều mua đồ của nàng, bao gồm cả chuyện xảy ra sáng nay, nếu nói hắn không cố ý chiếu cố thì quả thực là không có khả năng...
Trần lão hán tinh mắt sáng lòng, liền bật cười.
Khuê nữ nhà mình thế nào, bản thân hắn là người rõ nhất, may mắn thay Mật Nương thừa hưởng nét đẹp từ nương nàng, nước da trắng ngần, dáng vẻ thủy linh tú lệ, thử hỏi ai nhìn mà lại không ưng mắt cho được?
Nếu không phải do hắn vô dụng thì số người đến tận cửa cầu thân chắc hẳn đã giẫm nát bậu cửa rồi mới phải...
Với tình cảnh gia đình lúc này mà người đến cầu thân vẫn không ít.
“Vậy Mật Nương thấy mối hôn sự này thế nào? Nhà họ Liễu chắc con không kháng cự đâu nhỉ?”
Mật Nương im bặt, nàng nhớ đến Liễu Dũng, người này quả thực được tính là một người tốt... Nếu hắn có thể chấp nhận Du Tiền, lại không cấm đoán nàng về thăm nhà mẹ đẻ sau khi thành thân... thì thật ra cũng không phải là không thể...
Trần lão hán nhìn thấy nét e lệ thẹn thùng của nữ nhi thì lập tức hớn hở, vỗ đùi đánh đét một cái: “Phụ thân thấy chuyện này thành rồi đấy!”
Mật Nương bừng tỉnh, không đáp lại lời này: “Ăn cơm trước đã, thịt lợn chín rồi.”
Bữa tối hôm ấy, Trần lão hán ăn uống vô cùng sảng khoái và ấm bụng.
Thịt đấy, từ hồi Tết đến giờ đã được ăn mấy bữa thịt đâu, huống hồ đây lại còn là thịt lợn rừng.
Vì có thịt mặn, Mật Nương cắn răng quyết tâm nấu một nồi cơm gạo trắng, loại lương thực tinh tế này chẳng biết ngon hơn cơm ngũ cốc thô gấp bao nhiêu lần. Trên bàn ăn nhà họ Trần nhất thời tĩnh lặng vô cùng, Trần Du Tiền cứ rúc hẳn mặt vào bát.
Thơm quá đi mất!
Trần lão hán ăn uống no say thỏa mãn, đến khi buông đũa xuống hắn mới sực nhớ ra bèn hỏi: “Chỗ thịt lợn rừng này mua hết bao nhiêu tiền thế?”
Mật Nương thành thật trả lời: “Con tình cờ gặp một người thợ săn nên dùng đồ vật đổi lấy ạ.”
“Thợ săn sao...” Trần lão hán đương nhiên biết trên ngọn núi này có thợ săn sinh sống. Hành tung của bọn họ phần lớn đều rất bí ẩn, vào mấy năm đầu xảy ra chiến loạn, đám thợ săn này chui tọt vào sâu trong rừng, tìm mỏi mắt cũng chẳng thấy bóng dáng ai.
Mãi đến sau này khi thiên hạ thái bình, bọn họ mới từ từ xuống núi, đa số đều là những nhân vật hung hãn, đáng gờm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
