Sau đó nàng vẫn không chịu nổi, hai chân mềm nhũn, gần như bị chàng kéo lên đình.
Nếu nhìn từ xa, chắc chắn sẽ thấy nàng bị người ta ép buộc dẫn lên đình cao, vừa cầu xin vừa chống cự.
Lên đến đình, A Tư chẳng còn giữ được dáng vẻ gì, ôm gối ngồi xổm dưới đất: “Cao quá…” Giọng vốn đã run, lại bị gió sông thổi qua càng nhỏ như tơ.
Yến Thư Hành nhìn ra xa dòng sông mênh mông, cười trêu nàng: “Nàng đã mù rồi, sợ cao gì nữa.”
Mù rồi mới càng sợ chứ… A Tư thầm lẩm bẩm, nàng cố gắng không nghĩ đến những hình ảnh trong mơ, lần mò nắm lấy cổ tay chàng: “Phu quân, đỡ thiếp một chút, chân thiếp mềm rồi…”
“Hử?” Người bị nàng kéo vẫn thong thả, lại nữa rồi, cái giọng vừa cười vừa như xem kịch ấy.
Đã đến nước này còn giữ thể diện gì nữa? A Tư mặc kệ, nhân lúc đứng dậy liền nắm lấy tay chàng, lần này không còn bị vải ngăn cách.
Chàng không buông ra nhưng lại khựng lại một chút, A Tư được đà lấn tới, lòng bàn tay xoa nhẹ mu bàn tay chàng trêu chọc.
Đây là lần đầu tiên nàng chủ động chạm vào tay chàng, không ngờ mu bàn tay chàng lại ấm áp, mịn màng như ngọc, rất dễ chịu.
Nhưng A Tư lại giật mình.
Giang Hồi chẳng phải người luyện võ sao, sao tay lại mịn màng chẳng kém gì nàng? Ngược lại giống như công tử nhà giàu sống trong nhung lụa.
Thật không hợp lý… Người bị nàng nắm dường như nhận ra sự ngập ngừng của nàng, liền nắm chặt tay nàng lại.
Nói là nắm, thực ra giống như khống chế hơn.
Yến Thư Hành cúi mắt nhìn A Tư.
Chàng cao hơn nàng nửa cái đầu, hai người lại chỉ cách nhau chưa đến hai thước, vừa đủ để chàng nhìn rõ sự bất an và nghi hoặc thoáng qua trong mắt nàng.
Chàng mỉm cười: “Tay ta có gì không ổn sao?”
Giọng nói vẫn trong trẻo dễ nghe như thường, thậm chí còn mang theo sự dịu dàng và cưng chiều không hề che giấu, nhưng lọt vào tai A Tư lại khiến nàng cảm thấy nguy hiểm vô cớ.
Nàng nhớ lại lúc chưa mù từng vô tình nhìn thấy một cảnh bên rừng trúc ven nước, trên cành cao, một con rắn lục tre xinh đẹp đang rình mồi tổ chim non.
Con rắn ấy bò dọc theo cành cây, dáng vẻ lười biếng nhưng toát lên vẻ nguy hiểm lạnh lùng mà đẹp đẽ.
Nó tiếp cận tổ chim nhưng không vội tấn công, mà chậm rãi bò quanh tổ, như thể đang thưởng thức con mồi trong tầm tay.
Không hiểu sao, A Tư lại nhớ đến cảnh ấy, tay không tự chủ run lên.
Chàng thanh niên bật cười khẽ, lòng bàn tay bao trọn lấy tay nàng, cúi đầu nhìn nàng chăm chú. “Sao lại run? Ta dọa nàng rồi à?”
“Không sao, là… là gió lạnh quá.” A Tư thì thào đáp, nàng giả vờ thân mật đặt tay vào lòng bàn tay chàng xoay một vòng, nhân cơ hội sờ vào lòng bàn tay chàng.
Đầu ngón tay chạm phải vài chỗ chai sần, rất dày.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Đây là đôi tay luyện kiếm kéo cung nhiều năm.
Gió sông thổi qua, nghi ngờ trong lòng A Tư cũng tan biến theo, lúc này nàng mới nhớ ra đây là lần đầu tiên sau khi thành thân hai người chính thức nắm tay nhau, da thịt kề sát, tiếng gió bên tai bỗng như yếu đi, nàng không nhìn thấy, chỉ cảm nhận được cảm giác trong lòng bàn tay chàng.
Thô ráp mà ấm áp.
Rõ ràng người dễ xấu hổ hơn là chàng, vậy mà A Tư lại cảm thấy mình cũng sắp đỏ mặt, muốn rút tay lại ngay, nhưng nàng vốn có chút hiếu thắng vô lý, cứ nghĩ rằng chỉ cần lộ vẻ yếu đuối là sẽ thua, sẽ bị người khác nắm thóp.
Thế là nàng cố nén ngượng ngùng, đầu ngón tay lần lượt xoa nhẹ lên những chỗ chai dày.
Động tác rất chậm và nhẹ.
Như mèo liếm lông, khơi dậy từng đợt ngứa ngáy.
Lòng bàn tay Yến Thư Hành khựng lại.
Chàng chăm chú nhìn nàng, tiếc là thiếu nữ bịt mắt, không nhìn rõ vẻ mặt, chỉ có thể cảm nhận sự tò mò trẻ con qua động tác của nàng.
Có một khoảnh khắc, chàng thậm chí nghĩ nàng không phải đang dò xét xác nhận, mà chỉ đơn thuần là nổi hứng nghịch ngợm.
Yến Thư Hành bất lực.
Chàng lại bị một cô gái nhỏ hơn mình vài tuổi trêu đùa hết lần này đến lần khác.
Trước đây cứ nghĩ nàng là chú thỏ non ngây thơ sợ hãi, giờ mới nhận ra chỉ là bị che mắt mà thôi.
Có lẽ, hai năm trước, lần đó, nàng cũng cố ý trêu chọc.
Yến Thư Hành lại mỉm cười, dù không phát ra tiếng nhưng hơi thở lúc cười không tránh khỏi phập phồng, khiến A Tư nhận ra, nụ cười ấy càng khiến nàng thêm hiếu thắng, móng tay cố ý cào nhẹ vào chỗ mềm nhất giữa lòng bàn tay chàng.
Chàng thanh niên bất ngờ rút tay lại, cúi đầu thì thầm bên tai nàng: “Chơi đủ chưa?”
“Chưa đâu—á!”
Chưa nói hết câu đã hóa thành tiếng kêu kinh hãi, eo bị một bàn tay mạnh mẽ siết chặt, A Tư bị kéo xoay người thật nhanh, trong chớp mắt, lưng đã tựa vào lan can đình cao, nửa người trên bị ép ngửa ra ngoài.
Gió sông rít gào bên tai, phía dưới như vực sâu, sóng nước cuồn cuộn, xen lẫn tiếng sóng vỗ đá vang dội, như muốn nuốt trọn tất cả.
Nỗi sợ rơi xuống vực trong mơ trở nên chân thực đến đáng sợ, A Tư không kìm được mà chân mềm nhũn.
Chàng trai trước mặt ôm chặt lấy nàng, bàn tay đặt trên eo nàng siết rất chặt, thân trên còn cố ý áp sát khiến nàng chỉ có thể ngả ra sau.
Rõ ràng là cố ý trừng phạt nàng.
A Tư tiến thoái lưỡng nan, nàng không quen thân mật quá gần với chàng, bản năng ngả người ra sau: “Phu quân…”
“Sợ không?” Chàng hỏi khẽ.
Sao lại không sợ? A Tư run lẩy bẩy, sau lưng chỉ có lan can cao ngang eo, eo chỉ có một bàn tay giữ, nếu chàng buông tay, chờ đợi nàng sẽ là sóng nước và đá ngầm phía dưới… Nàng vội nắm chặt vạt áo trước ngực chàng, trán tì lên ngực chàng, không chút do dự nhận thua: “Sợ… phu quân, thiếp sợ, thiếp không dám trêu chọc chàng nữa…”
Nàng cố gắng chống chế: “… Cũng không phải cố ý trêu chọc, chàng với thiếp là phu thê, chàng lại chẳng mấy khi chủ động nắm tay thiếp, thiếp thích chàng, nên luôn muốn gần gũi với chàng, nhưng giờ phu quân lại giận như vậy, thiếp mới biết chàng không thích người khác chạm vào tay mình…”
Yến Thư Hành bật cười, hai người đã cùng giường chung gối rồi, còn muốn gần gũi thế nào nữa?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
