Huệ Lan dường như rất có hứng thú quan sát biểu cảm của em gái, hỏi: "Mặc Lan, chị nghe nói trong nhà đang sắp xếp chuyện hôn sự cho em rồi."
"Là có sắp xếp." Mặc Lan nhắc đến chuyện này, hai hàng lông mày khẽ chau lại, "Lão thái thái bảo em đi xem mắt."
"Không tốt sao?" Huệ Lan nghe ra được cảm xúc của cô, hỏi.
Nhất thời Mặc Lan chỉ nhìn chằm chằm vào tấm ga giường trắng tinh, giữ im lặng.
Huệ Lan như có điều suy nghĩ, nói: "Em nhìn nhận thế nào về hôn nhân?"
"Hôn nhân á?" Mặc Lan nhướng mày, cho rằng câu hỏi này của chị gái rất kỳ lạ, "Hôn nhân, chẳng phải là hai người yêu nhau cùng bước vào lễ đường rồi kết thành lời thề sao."
"Yêu nhau à. Yêu nhau có thể kéo dài được bao lâu? Một ngày thì sợ là không đủ, mười năm nửa năm lại chê quá dài." Khi Huệ Lan buông lời than thở, ánh mắt không có tiêu điểm, tựa như đang phân tán vô định trong không trung, "Mặc Lan, em đọc nhiều sách, em nói xem tình yêu và hôn nhân có phải là một chuyện không?"
Điều này, Mặc Lan cũng không thể nói rõ ràng được. Trong sách vở ngợi ca tình yêu vĩ đại thì rất nhiều, nhưng ngợi ca hôn nhân lại rất ít. Người xưa thường nói, hôn nhân là nấm mồ của tình yêu. Thế nhưng, trong lòng cô lúc này đang khát khao hôn nhân đấy chứ, cho nên mới phiền lòng vì chuyện người nhà sắp xếp đi xem mắt với một người xa lạ. Cô đang yêu tha thiết một người, khao khát cùng người đó bước vào lễ đường.
Huệ Lan dẫu sao cũng lớn tuổi hơn, trải đời nhiều hơn, nhìn bộ dáng mất hồn mất vía này của em gái là có thể đoán ra được vài phần. Cô nhẹ nhàng lật ngửa một bàn tay của em gái lên, dùng móng tay viết từng nét thật khẽ nhưng rõ ràng vào lòng bàn tay em.
Đợi chị gái viết xong, Mặc Lan khẽ đọc từ trong lòng bàn tay: "Phó."
Mặc Lan ngẩng đầu lên nhìn chị.
"Nhà họ Phó nuôi con gái như nuôi con trai! Con gái nhà họ Phó không kém gì nam nhi nhà họ Phó, bước ra ngoài, lại càng không thua kém con gái nhà người ta!" Huệ Lan gằn từng chữ một cách trịnh trọng và mạnh mẽ.
"Chị?"
"Hãy vứt bỏ những ảo tưởng xa rời thực tế của em đi. Việc đầu tiên em phải hiểu, người sinh ra em, nuôi dưỡng em là nhà họ Phó. Nếu không có nhà họ Phó, em có thể từ nhỏ được hưởng nền giáo dục tốt hơn người thường không? Em có thể vô lo vô nghĩ chuyện cơm áo mà chỉ chuyên tâm cho việc học không? Em có thể bình yên suôn sẻ sau khi tốt nghiệp, muốn đi làm thì đi làm, muốn học lên cao thì tiếp tục học không?"
Mặc Lan khẽ chau mày, nói: "Em chưa bao giờ coi bản thân là đại tiểu thư sống trong nhung lụa. Em có đi làm thêm tự kiếm tiền ăn học, thành tích của em đều do tự bản thân đổ mồ hôi sôi nước mắt mà giành được, khi cạnh tranh với người khác em cũng chưa bao giờ đem gia thế của mình ra để báo danh."
"Đúng. Em cảm thấy xuất thân trong một gia đình ưu tú là đang kéo chân sau của em. Nhưng em đã từng nghĩ tới chưa, vào cái lúc em đến trường đại học phỏng vấn xin việc, bởi vì không lo lót tốt các mối quan hệ xã hội từ trước nên đã bị gạch tên?" Huệ Lan mỉm cười bác bỏ lời cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


