CHƯƠNG 81
Tưởng Hiểu Xuân đang tạm biệt Chu Lỵ Lỵ.
Chu Lỵ Lỵ là người bạn cô ấy quen trong trại hè, hai người ở cùng một phòng, tính cách cũng khá hợp nhau cho nên quan hệ phát triển không tệ lắm.
Cô ấy lập tức ngây người, nụ cười cũng không biết phải làm sao mà cứng trêи mặt. Mãi đến khi Thịnh Hạ vẫy vẫy tay với cô ấy, hô một tiếng “Hiểu Xuân” thì Tưởng Hiểu Xuân mới lấy lại tinh thần, nắm chặt hai dây túi mà hoảng loạn đi qua chỗ cô.
“Ba tạm thời có việc nên không tới được, cho nên chị tới đón em.” Thịnh Hạ cười một cái với cô ấy, nụ cười xa lạ và khách khí, đã không còn sự nhiệt tình thân thiết như lúc trước.
Trong lòng Tưởng Hiểu Xuân không nói được là cảm giác gì, nhấp miệng hơn nửa ngày mới cứng đờ mà nói hai chữ: “Cảm ơn.”
Không biết có phải ở đây quen biết bạn mới, tiếp xúc với kiến thức mới hay không mà Thịnh Hạ cảm thấy Tưởng Hiểu Xuân có vẻ không giống như lúc trước lắm.
Không phải bề ngoài, mà là khí chất.
Trước kia con bê luôn là cúi đầu, vừa nhát gan vừa co rúm, cho dù đã tới nhà cô thì cũng mang một vẻ cẩn thận, thấp thỏm lo âu. Nhưng mà lúc nãy tạm biệt bạn, con bé đã nâng đầu ưỡn ngực, nụ cười trêи mặt lại xán lạn. Còn dáng vẻ sau khi thấy và đến chỗ cô tuy rằng có chút xấu hổ, nhưng cũng chỉ là cúi đầu không nhìn cô còn sống lưng vẫn thẳng tắp.
Quan trọng nhất chính là, tuy rằng sau khi nhìn thấy cô cũng không tươi cười nhưng khói mù quanh quẩn bên khóe mắt và đuôi lông mày của con bé đã không thấy nữa.
Thịnh Hạ cảm thấy khá tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
