“Ai bảo nam thần nhà cậu đẹp trai chứ, đầu năm nay nhóm chị gái nhỏ theo đuổi soái ca cũng không ít hơn Mao gia gia* đâu. Đặc biệt là những cô gái theo đuổi minh tinh, vì được gặp mặt thần tượng một lần thì rải nhiều tiền tính là gì? Các cô ấy còn không tiếc dãi nắng dầm mưa kìa!”
*Mao Trạch Đông: người sáng lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa
Lúc này Dư Xán đã bình tĩnh lại, đoạt nửa trái dưa hấu Thịnh Hạ đang ôm trong tay, vừa dùng muỗng múc ăn vừa cảm thán: “Có điều chuyện này cũng không phải là chuyện xấu với nam thần nhà cậu, nếu xử lí tốt thì không phải không có khả năng một bước lên trời, có thêm biết bao nhiêu người hâm mộ! Như vừa rồi tớ cho cậu xem nhóm quần chúng ăn dưa* chọn vài người mờ mờ ảo ảo giống nam thần nhà cậu, cho thấy phần lớn đều tìm cách cọ nhiệt** nam thần nhà cậu đấy. Còn có Phương Kỳ kia nữa, rõ ràng có thể lập tức nói rõ người trong ảnh là ai, ngăn cản mọi chuyện phát triển thêm một bước nhưng cô ấy cũng chậm chạp không lộ diện, tùy mọi người phỏng đoán. Đây là vì sao chứ? Bởi vì cô ấy biết nếu chuyện này ồn ào hơn nữa thì trăm lợi không hại với nam thần nhà cậu!”
*hóng chuyện, hóng drama, xem kịch...
**dựa hơi của một người để tăng thêm độ nổi tiếng
Thịnh Hạ vẫn có chút chưa chuẩn bị kịp nhưng lời nói của Dư Xán cũng trấn an cô rất tốt.
“Không phải chuyện xấu thì tốt rồi…” Cô theo thói quen thò lại gần ăn phần quả Dư Xán vừa múc ra, vừa ăn vừa mờ mịt nói: “Nhưng mà Weibo của tớ phải làm sao bây giờ?”
“Cái gì mà làm sao bây giờ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
