Thịnh Hạ vừa vào cửa đã nghe được mùi hương thức ăn mê người, lập tức thèm không chịu nổi mà đặt rương hành lí bên cạnh rồi chạy như bay lên lầu: “Mẹ ơi con đã về rồi!”
Mẹ Thịnh nghe được âm thanh thì mỉm cười ra khỏi nhà bếp: “Không phải nói 11 giờ rưỡi sẽ về sao? Mà sao lại lâu như vậy?”
“Trêи đường hơi kẹt xe, sau đó lúc về dì còn phải xếp hàng đổ xăng!” Dì trong đây là mẹ Dư, vừa rồi là bà ấy đón Thịnh Hạ và Dư Xán trở về từ sân bay.
“Mẹ đã nói mà.” Mẹ Thịnh vừa nói vừa tháo bao tay da ra: “Lại đây mẹ xem béo hay gầy hơn nào!”
“Béo hơn một vòng ạ!” Thịnh Hạ cười hì hì, thò lại gần mẹ nhận xét: “Đồ ăn ở chỗ đó rất ngon, có cơ hội con sẽ dẫn mọi người đi nếm thử!”
Trước đến nay con gái bảo bối chưa từng rời khỏi bọn họ thời gian dài như vậy nên mấy ngày nay mẹ Thịnh vẫn luôn rất lo lắng, sợ cô không quen ở bên ngoài, ăn không ngon ngủ không yên gì đó. Bây giờ thấy sắc mặt cô hồng hào, tinh thần phấn chấn, trạng thái còn tốt hơn so với lúc ngây ngốc trong nhà lúc trước thì mới thả lỏng được.
“Ngon bao nhiêu? Còn ngon hơn mẹ làm à?”
“Tất nhiên là không thể rồi, mẹ con làm đồ ăn ngon nhất thế giới, ai cũng kém hơn!” Thịnh Hạ cười tủm tỉm quấn người mẹ mình bắt đầu đánh rắm cầu vồng*.
*giống như fan khen idol, idol có đánh rắm cũng có màu cầu vồng
Mẹ Thịnh bị cô dỗ đến cười tươi như hoa. Lúc này ba Thịnh và Thịnh Xuyên cũng gấp gáp trở về từ cửa hàng, một nhà bốn người ngồi xuống, vui vẻ ăn bữa cơm đoàn viên.
Trong lúc đó Thịnh Hạ kể rất nhiều những kiến thức về thành phố X cho bọn họ, còn cho họ nhìn những bức tranh mình vẽ, sau đó mới thấy thỏa mãn lên lầu ngủ bù.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
