CHƯƠNG 67
Nam Đại rất lớn, cả hai người đi gần 2 tiếng đồng hồ rồi những vẫn chưa đi hết. Lúc đầu Thịnh Hạ thật sự rất hào hứng, đi ngược xuôi cả buổi trời nhưng cũng không thấy mệt, sau đó kϊƈɦ động trong lòng tan một ít thì chân cũng bắt đầu mỏi nhừ.
Lăng Trí bị dáng vẻ ngày càng chậm của cô chọc cười, nhìn nhìn xung quanh rồi nắm tay cô ngồi xuống ghế dài.
Đằng sau ghế là một tường hoa, cành lá tươi tốt như thác nước xanh biếc đổ xuống theo bức tường màu xám. Nhiều đóa hoa nhỏ vàng nhạt không biết tên tô điểm trong đó, tạo nên cảm giác tươi mát đẹp đẽ khó nói.
Thịnh Hạ vui vẻ chạy tới ngồi xuống, cảm giác như cả cơ thể đều được mùi hoa nhàn nhạt vây quanh.
Lăng Trí khựng lại, giơ tay vỗ ot cô một cái nhẹ: “Xấu không linh, tốt linh.”
Thịnh Hạ ôm đầu “Ai da” một tiếng cười lên: “Thôi vậy, hi vọng tất cả đều có thể thuận lợi đi!”
Cười thì cười nhưng trong lòng cô vẫn có chút lo lắng, dù sao kết quả này của cô chỉ có thể nói là đủ tới rìa của Nam Đại, không phải an toàn 100%.
Có điều không khí lúc này tốt như vậy, cô cũng không nỡ phá hư nên phải đè ép lo lắng này xuống, không tiếp tục đề tài này nữa.
Hai người ngồi nghỉ ngơi trong chốc lát rồi đứng lên đi dạo 10 phút, lúc này mới cảm thấy thỏa mãn lái xe về nhà.
Lúc gần đến siêu thị Phúc Lai, Lăng Trí đột nhiên nhớ tới một việc: “Trong khoảng thời gian kế này anh sẽ khá bận, nếu em có việc thì cứ gọi điện thoại cho anh, nhắn tin gì đó thì có thể anh sẽ không xem ngay được.”
Thịnh Hạ sửng sốt, loa cái đầu nhỏ ra từ sau lưng anh: “Được, là bên anh Trần có hoạt động quan trọng gì sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
