CHƯƠNG 41
Sau khi ăn cơm trưa xong, Thịnh Hạ cùng Giản Nhiên kéo Dư Xán đến KTV cách nhà không xa, thuê một phòng bao nhỏ rồi các cô bắt đầu gào khóc thảm thiết suốt 4 giờ.
Đương nhiên người gào khóc thảm thiết chủ yếu là Thịnh Hạ. Em gái này có ngũ âm* không được đầy đủ lắm, lại còn thích hát những làn điệu tích cực và phấn khởi những năm 80-90, cất tiếng hát quả thật là âm thanh như quỷ gào khiến người nghe điếc tai.
*năm âm (theo âm vận học, chỉ 5 loại phụ âm khóc nhau ở vị trí phát âm): âm hầu (cổ họng), âm nha (răng hàm), âm thiệt (lưỡi), âm xỉ (răng cửa), âm thần (môi)
Giản Nhiên hát cũng không hay lắm, có điều cô ấy biết cách phát huy những chỗ tốt và che giấu những chỗ không hay, ít nhất cũng được xem là biết hát.
Dư Xán không giống như vậy. Giọng hát của cô ấy là bữa cơm trời ban*, có thể ca thì cũng có thể hát, có thể hát thì hát rất tốt, cho dù là vừa khóc vừa hát hay quá khích đi chăng nữa thì cũng sẽ không khiến người khác nghĩ đến bốn chữ “quỷ khóc sói gào”, ngược lại còn có chút khí phách mà đi vào lòng người.
Giản Nhiên dựa vào một bên, lười nhác gật đầu: “Đồng ý.”
Dư Xán buông microphone ngã xuống sô pha, thở hổn hển vài lần mới nói: “Thôi đi, tuyển tú gì nữa, lúc trước tớ nói muốn thi vào Học viện m Nhạc, ba tớ… phi! Lão vương bát đản* kia và mẹ tớ thà chết cũng không chịu đồng ý, nói tớ không làm việc đàng hoàng, si tâm vọng tưởng, còn nói những người làm nghệ thuật không phải kẻ điên cũng là đứa ngốc… Còn khiêu vũ, cậu đã quên khi tớ còn nhỏ muốn đi học khiêu vũ thì mẹ tớ phản ứng thế nào rồi sao? Nếu tớ thật sự dám vào giới giải trí, trở thành con hát bán nghệ trong mắt bọn họ, không nói lão vương bát đản kia, mẹ tớ sẽ là người đầu tiên phát điên…”
*con rùa rụt cổ
Thấy Dư Xán càng nói thì tâm tình càng kém, Thịnh Hạ âm thầm tự trách mình lắm miệng, vội nói sang chuyện khác: “Chao ôi, hát hò lâu như vậy khát nước quá đi, hai người muốn uống gì không?”
“Rượu.” Dư Xán đột nhiên xuất hiện ý tưởng lớn: “Tớ muốn uống rượu.”
Cô ấy cười hắc hắc hai tiếng, trong đôi mắt sưng đỏ ngập tràn nước mắt: “Không phải có người nói một say giải ngàn sầu sao? Tớ muốn xem những lời này có phải là thật hay không!”
Thịnh Hạ sửng sốt, nhìn về phía Giản Nhiên.
Chân mày Giản Nhiên hơi chau lên nhưng vẫn gật đầu một cái: “Cho con bé uống.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
