Trong bát vẫn còn một nửa, Tô Dĩnh không cho Tô Dụ ăn tiếp: "Ăn nhiều quá sẽ đầy bụng, nghỉ một lát chị cho ăn tiếp."
Miệng nói vậy nhưng thực ra Tô Dĩnh nghĩ, em trai ngốc của chị ơi, tối nay em sẽ được ăn cháo gạo trắng mềm mịn, thứ đó mới dưỡng dạ dày.
Tô Dụ: "?"
Tô Dụ nghiêm túc tự trách trong lòng.
"Nhà lão Tam! Nhà lão Tam! Tam thẩm ơi..."
Ngoài cánh cửa gỗ cũ kỹ trong sân vang lên tiếng của Tô nhị bá.
Tô Dĩnh dùng bát sạch đậy lên nửa bát canh khoai lang còn lại của Tô Dụ, khóe miệng không kìm được nhếch lên.
Cô nghĩ bụng: Đến rồi! Sắp chia lương thực rồi!
Thực ra vào thời điểm này ở kiếp trước, Tô Dĩnh không thích Tô nhị bá lắm.
Lý do có lẽ là vì Tô nhị bá suốt ngày nhăn mặt hút thuốc lá khô, lại không hay đùa giỡn với trẻ con, nói chuyện thì cứng nhắc, nhìn rất nghiêm túc.
Vì vậy mặc dù con cái nhà Tô lão tam chơi rất thân với con cái nhà Tô nhị bá nhưng mấy đứa trẻ nhà Tô lão tam không dám nói chuyện với Tô nhị bá.
Tuy nhiên sau này khi gia đình không còn cách nào để sống, chính là Tô nhị bá đã nhíu chặt lông mày, thắt chặt thắt lưng và cho mượn lương thực, cuối cùng gia đình mới vượt qua được rất nhiều mùa Đông.
Ngược lại Tô đại bá trong làng có tiếng tăm rất tốt, lời nói thì hay lắm, nói sẽ giúp đỡ gia đình em trai nhưng thực tế nhà ông ta ăn ngon uống ngọt lại không muốn để lại chút nước cháo cho gia đình cô.
Từ đó Tô nhị bá nghiêm túc trong lòng Tô Dĩnh dần dần trở thành người mà cô có thể dựa vào và tin tưởng.
Sau này tình hình các nhà đều tốt hơn, con cái nhà Tô lão tam coi Tô nhị bá như cha ruột mà hiếu kính.
Nhưng đó đều là chuyện của nhiều năm sau.
Hiện tại khi nghe thấy giọng của Tô nhị bá, Tô Dĩnh vừa vui mừng vừa phấn khích, cô đặt bát đũa xuống, trong khi Lưu Lan Hương còn chưa kịp phản ứng, cô đã lao ra khỏi sân.
Cánh cửa gỗ mục nát “két” một tiếng mở ra, lộ ra khuôn mặt gầy gò của Tô Dĩnh cười tươi như hoa: “Tô nhị bá, có chuyện gì vậy ạ?”
Tô nhị bá: “…”
Tô nhị bá nghĩ, cô bé này không phải vì quá đau lòng mà khóc đến hỏng đầu óc rồi chứ?
Nếu không thì tại sao vừa nãy trong nhà còn khóc thảm thiết như vậy, giờ lại cười tươi như nhặt được phân bò thế!
Tô nhị bá không hiểu nhưng rất lo lắng.
Em trai vừa mới qua đời, nếu đứa trẻ lớn nhất trong nhà cũng gặp chuyện thì cả gia đình làm sao mà sống nổi đây.
Nếp nhăn giữa trán Tô nhị bá càng sâu: “Mẹ cháu đâu? Đội muốn chia lương thực, Tô nhị bá có chuyện muốn nói với mẹ cháu.”
Tô nhị bá là kế toán của đại đội, có tin tức mới nhất đều sẽ truyền đạt cho nhà anh cả và em ba ngay lập tức.
Nhưng bây giờ em ba mới mất, trong nhà không phải là góa phụ trẻ đẹp thì là trẻ con, Tô nhị bá ngại không dám vào nên mới đứng ở cửa gọi.
Thực ra ngoài chuyện phân lương thực, ông ấy còn muốn nói với Lưu Lan Hương về việc đại đội sẽ bồi thường cho em ba, nhưng chuyện này không thể nói với một đứa trẻ, Tô nhị bá muốn trực tiếp tìm Lưu Lan Hương để nói chuyện.
Chuyện này kiếp trước đã xảy ra một lần rồi, đương nhiên Tô Dĩnh biết Tô nhị bá muốn làm gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


