Đời này cô không thể nghe lời người khác mà bỏ cuộc sớm, để ông ấy cô đơn đến hơn ba mươi tuổi mới tu thành chánh quả.
Tuy nhiên, hiện tại điều cô cần làm trước tiên là chăm sóc tốt cho em út.
Tô Dĩnh nhớ lại kiếp trước, em út đã qua đời trong hai ngày này.
Dù khi đó em út sốt liên tục nhưng không nghiêm trọng, không ai ngờ rằng em ấy không thể qua khỏi.
Đúng là trong hai ngày này, sau khi chia lương thực không lâu, sáng hôm đó khi tỉnh dậy, cơ thể em út đã lạnh ngắt.
Việc này sau đó cô suy nghĩ đi suy nghĩ lại, mấy chục năm sau vẫn thường xuyên mất ngủ cả đêm.
Tô Dĩnh luôn cảm thấy có lỗi với em út.
Tại sao cùng một mẹ sinh ra, ba anh em lớn đều có thể sống đến già, chỉ riêng em út phải chết sớm, thậm chí chưa kịp ngắm nhìn thế gian này.
Người trong làng đều nói em út ngốc nhưng ngốc cái gì! Sau này cô nuôi con còn không biết sao, em út chỉ là bị đói thôi! Thiếu lương thực thiếu dinh dưỡng, đứa nhỏ như vậy, cả ngày ăn không no mặc không ấm, đã ba tuổi mà xương vẫn chưa cứng, đi một bước còn lảo đảo, sao đầu óc có thể phát triển tốt được! Sao có thể lớn lên thành đứa bé thông minh được!
Tô Dĩnh cầm khoai lang bước nhanh hơn.
Chờ đó, tối nay chị cả sẽ làm đồ ngon cho mà ăn!
Tô Dĩnh dùng nước lạnh rửa sạch ba củ khoai lang, để nguyên vỏ cắt thành sợi rồi cho tất cả vào nồi.
Cắt thành sợi chủ yếu để trông nhiều hơn, lại chín nhanh tiết kiệm củi lửa.
Khi Tô Dĩnh đang nấu khoai lang, em hai Tô Mậu luôn ở bên cạnh bếp lò cùng cô, không thể để phí phạm cái ấm áp quanh bếp lò được.
Lương thực trong nhà đã đếm trên đầu ngón tay, Tô Mậu thấy chị cả nấu hết ba củ khoai lang còn lại, đứa trẻ 7 tuổi không nhịn được bắt đầu lo lắng ngày mai sẽ ăn gì.
Tô Mậu mở miệng rồi lại ngậm lại, cuối cùng cũng không nói gì, ngược lại còn vô thức nuốt nước bọt, đồng thời hạ quyết tâm, sáng mai anh sẽ lên núi tìm đồ ăn!
Tháng trước anh họ bên nhà chú hai là Lư Đản đã lén nói với anh rằng có một cây hạt dẻ trên núi phía sau sắp chín rồi.
Dù cây hạt dẻ đó có chút gần khu rừng sâu, ban đầu Tô Mậu còn do dự nhưng bây giờ anh quyết định rồi, mình là người đàn ông lớn nhất trong nhà, phải gánh vác gia đình!
Gần khu rừng sâu gì chứ, hoàn toàn không sợ! Việc hái hạt dẻ cứ để cho Tô Mậu lo!
Tô Dĩnh không đoán được những suy nghĩ trong lòng của cậu em 7 tuổi nhưng đại khái cũng chỉ có mấy chuyện đó thôi.
Tô Dĩnh vừa múc canh khoai lang vừa cố ý nghiêm mặt dọa: "Đừng có mà lén lút đi lên núi sau, trời lạnh rồi, thú dữ đều đã bị kích thích, nếu em dám chạy theo Lư Đản mà đi lung tung, mẹ không đánh em thì chị cũng đánh!"
Tâm tư nhỏ bé của Tô Mậu bị lật tẩy nhưng trước mặt chị cả thì anh thực sự không dám cứng cỏi, cả làng đứa trẻ nào mà dữ hơn chị cả chứ! Đó là người dám dùng đá đánh trong các cuộc ẩu đả!
Tô Mậu làm nũng kéo vạt áo rách của Tô Dĩnh: "Chị à... Em chỉ đi buổi sáng thôi, anh Lư Đản đã nói với em rồi, cây hạt dẻ trên núi phía sau sắp chín rồi, người khác còn chưa biết đâu! Phải nhanh chóng đi hái thôi! Chậm thì sẽ thuộc về người khác mất!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


