Hôm nay sự việc trong thôn này đã khiến mọi người trong lòng đều có những cảm xúc khác nhau. Có người cảm thấy không có đàn ông trong nhà thì cuộc sống thật khó khăn, có người nói đứa trẻ không có cha thì hiểu chuyện sớm, chẳng phải nhìn vào Đại Nha nhà họ Tô còn nhỏ mà đã phải tính toán đến củi gạo muối dầu sao?
Lại có người nói Tô Dĩnh miệng lưỡi sắc bén, sau này khó tìm chồng, cũng có người nói Tô đại bá vì lợi ích tập thể nhưng cũng có người cho rằng Tô đại bá không có nhân tính. Có người nói quả phụ Lưu Lan Hương giỏi đối nhân xử thế, có người lại bảo bà xui xẻo khắc chồng...
Nhưng chuyện trong làng là vậy, mọi người bàn tán một lúc rồi cũng qua, nhà ai chẳng có cả đống việc phải làm, đâu có thời gian mà rình mò người khác.
Tuy nhiên sau sự việc lần này, Tô Dĩnh - Tô Đại Nha đã nổi danh trong đám trẻ cùng tuổi trong làng, thật là lợi hại, dám đứng trước mặt toàn dân làng làm cho người lớn phải cứng họng, đúng là một đứa bé dũng cảm!
Nhưng trong lòng Tô Dĩnh lúc này đang tính toán làm thế nào để tiêu 600 đồng vừa mới có được.
Theo kinh nghiệm kiếp trước, số tiền này sẽ nằm trong tay mẹ cô cho đến khi mốc meo nhưng kiếp này, Tô Dĩnh không muốn như vậy nữa, tiêu sớm thì hưởng sớm, hơn nữa cô còn có thể kiếm lại được!
Lương thực trong nhà đã được bỏ vào hầm, Tô Dĩnh vừa nghĩ cách nói với mẹ về việc tiêu tiền, tay vừa làm xong một nắm nhỏ hạt thóc, sau đó cô lấy gạo mới sản xong bỏ vào trong một cái nồi nhỏ.
Nhà cô thường không ăn cơm trắng, một cân gạo trắng tương đương với mười cân khoai lang, không đáng nên chẳng ai chuẩn bị đá nghiền, chỉ có một cái cối đá mà Tô lão tam tự đục ra để xay thủ công. Nhưng dù có thỉnh thoảng đổi lấy một cân gạo để đổi vị cũng không dễ dàng bóc vỏ ngoài, thứ đó để sau này nuôi gà nhưng hiện tại người ăn không đủ no nên không thể lãng phí.
Nắm hạt thóc bóc vỏ hôm nay là Tô Dĩnh đặc biệt chuẩn bị cho Tô Dụ, vì dạ dày của em ấy yếu.
Lúc ăn tối, Tô Dụ nhìn chén cháo trắng dẻo của mình và chén nước gạo có vỏ của mọi người mà rơi vào trầm tư. Tô Dụ đã có sức tự cầm muỗng ăn cơm, buổi chiều nửa chén canh khoai vẫn còn tác dụng nhưng giờ cậu lại không muốn ăn.
Lưu Lan Hương hỏi: "Sao không ăn cơm? Hay để mẹ đút cho con nhé?"
Tô Dụ ngẩng đầu, nhìn chén của Lưu Lan Hương nói: "Không trắng."
Trước đây cậu đã thấy gạo chưa bóc vỏ nhưng chưa thấy ai xung quanh ăn loại gạo này, ngay cả những tiểu thái giám thấp kém nhất trong cung cũng không ăn loại gạo này.
Lưu Lan Hương không nghi ngờ, con trai ở độ tuổi này, đang lúc tò mò về mọi thứ, bà giải thích: "Con còn nhỏ, dạ dày không chịu được loại có vỏ nên phải ăn loại này, ăn đi, ngon lắm."
Anh hai Tô Mậu ngẩng đầu từ bát cơm: "Em út, ăn đi! Nhà mình đến Tết cũng không có cháo gạo trắng mà uống đâu! Ngon lắm, ngọt lắm!"
Tô Dĩnh không nói gì nhưng anh ba Tô Thành đã gật đầu đến mức suýt làm rơi đầu mình.
Cậu còn nhỏ nên ăn khác nhưng chẳng phải anh ba Tô Thành mới có 5 tuổi sao?
Tô Dụ nắm chặt tay mình, vẫn mềm nhũn, không có sức mạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


