Kiếp trước cũng có chuyện này nhưng Lưu Lan Hương hoàn toàn không biết làm lớn chuyện nên lần này, Tô Dĩnh đã sắp xếp trước với hai em lớn, ba người phối hợp rất ăn ý, khóc ra thảm cảnh nhân gian, khóc ra quyết tâm làm lớn chuyện, khóc đến trời đất quay cuồng.
Góc mắt Tô Dụ giật giật càng mạnh.
Chị cả Tô Dĩnh nói thực sự rất hay, rất đúng nhưng không giống lời của một đứa trẻ 9 tuổi mà giống như lời của mẹ góa phụ của họ mới phải…
Mấy đứa trẻ vừa khóc, Lưu Lan Hương vốn đang âm thầm lau nước mắt cũng bị cảm động, khóc càng thê thảm hơn.
Nhưng từ lúc Lưu Lan Hương quỳ xuống, những người xung quanh bắt đầu nói chuyện lớn hơn.
Dù sao sản lượng của thôn chỉ có bấy nhiêu, chia nhiều cho nhà họ Tô lão tam thì phần của những nhà khác sẽ ít đi.
"Phải nói rằng, Tô lão tam chết thật hợp lý, người nông thôn chúng ta cả năm cũng không để dành được bao nhiêu tiền, nhà ông ta lần này được 600 đồng!"
"Đúng vậy, 600 đồng, tôi cả đời chưa từng thấy nhiều tiền như vậy! Tô lão tam tự nguyện làm mấy đêm liền, ai ép ông ta chứ? Làng cho tiền là tốt rồi, còn muốn gì nữa?"
"Hừ, muốn lấy thêm lợi ích thôi, lợi dụng thân phận góa phụ để gây áp lực cho đại đội trưởng!"
"Tôi thấy họ chỉ muốn thêm tiền, đâu có thật lòng thương tiếc Tô lão tam? Không thấy thằng con ngốc nhà họ không nói gì sao? Chắc chắn là giả vờ thôi!"
Thằng con ngốc Tô Dụ: "..."
Nếu nói vậy thì tôi thật sự phải để tâm rồi!
Tô Dụ lén liếc nhìn người vừa nói, bà ta có đôi mắt ti hí, miệng thiếu một chiếc răng cửa lớn, xấu cả ngoại hình lẫn nhân cách, ừm, nhớ mặt bà ta rồi.
Tô Dụ nghĩ rằng cậu cũng phải khóc, dù không định nỗ lực nhưng không thể làm liên lụy đến gia đình!
Nhưng nghĩ lại, những đứa trẻ khác đều khóc kêu cha, Tô Dụ hoàn toàn không có cảm xúc đau buồn, dù sao cậu cũng chưa từng gặp Tô lão tam, không có tình cảm gì, hơn nữa cậu đang căm thù phụ hoàng kiếp trước, chỉ muốn trở về đoạt ngôi.
Nhưng không sao, cậu cũng rất thảm, cậu có thể khóc vì bản thân.
Chuyện gì ấy nhỉ, đúng rồi, cậu cũng làm cha nhưng con không phải của cậu mà là của Thái Tử Phi và em trai cậu, nghĩ lại thật mất mặt, cậu làm cha giả suốt bảy tám năm.
Còn gì nữa nhỉ, ồ, chuyện này mẹ cậu cũng biết, còn nhiều lần che giấu cho họ, chậc, cậu thật thảm.
Hơn nữa cậu chết rồi, mẹ cậu có thể lợi dụng cơ hội này, nhân lúc phụ hoàng có chút áy náy, tranh thủ lợi ích cho bà ta và em trai, hoặc dựa vào danh tiếng tốt của cậu, giúp em trai lên ngôi cũng không chừng.
Còn phụ hoàng của cậu chắc sẽ nhanh chóng đi tìm thêm mỹ nhân thứ hai trăm, lão rất háo sắc, con trai thì nhiều, chết một đứa cũng không sao.
Haizz, kiếp trước cậu thật là một người đáng thương, tự cho mình thông minh nhưng chưa bao giờ nhìn rõ, lo nghĩ cho người này người kia, cuối cùng ai để tâm cậu chứ?
Tô Dụ nghĩ nghĩ, không nhịn được buồn bã, sao cậu lại thảm thế này, hu hu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


