Thu Dung Dung bảo Đàm Tùng đánh răng, rửa mặt xong, ăn sáng rồi họ mới xuất phát.
Đàm Tùng ngồi bên bàn ăn, ngoan ngoãn giúp Thu Dung Dung bóc trứng gà.
Cậu có một cảm giác hoang đường như mình đang quay về cuộc sống bình thường.
Ăn sáng xong, Đàm Tùng nói muốn đưa Thu Dung Dung về, nhưng bị cô từ chối.
Chu Cảnh Hành sẽ đến đón cô.
Đàm Tùng tiễn cô ra khỏi làng trong phố.
Thu Dung Dung theo thói quen ngồi vào vị trí ghế phụ.
Cô vẫy tay chào Đàm Tùng.
Sự chú ý của Đàm Tùng dồn hết vào bạn trai cô.
Cậu không nhìn thấy bạn trai trong miệng Thu Dung Dung trông như thế nào, chỉ thấy anh ta đeo khẩu trang đen, ăn mặc cũng rất kín đáo.
Tiết trời thu, thời tiết vẫn còn hơi oi bức.
Đàm Tùng chỉ cảm thấy mắt nhìn người của Thu Dung Dung thật kỳ lạ, lại tìm một người bạn trai như thế này.
Âm chẳng ra âm, dương chẳng ra dương.
Ngoài chiếc xe đang lái không hề rẻ, thì chẳng thấy ưu điểm nào khác.
Đàm Tùng cảm thấy Chu Cảnh Hành giấu giấu giếm giếm, chắc chắn không đẹp trai bằng mình.
Góc tường này, có thể đào.
Trên xe, Chu Cảnh Hành chỉ tiện miệng hỏi vài câu đêm qua cô nghỉ ngơi thế nào, cô và Đàm Tùng quen nhau ra sao, cùng với một số chi tiết chung đụng.
Thu Dung Dung trả lời từng câu một, đối với lời mời gọi đêm qua của Đàm Tùng, cô cũng coi như một trò đùa, thành thật kể ra.
Chu Cảnh Hành không tính toán nhiều.
“Mấy ngày nay, anh sẽ cố gắng về ở cùng em, em đừng làm phiền bạn học của em nữa.”
Thu Dung Dung gật đầu.
Đêm qua Đàm Tùng nói chuyện vượt quá giới hạn, Chu Cảnh Hành cũng không ghen, trong lòng cô có chút hụt hẫng.
Nhớ lại sáng hôm qua, chiếc đĩa ăn bị anh làm vỡ.
Thu Dung Dung đương nhiên coi đó là Chu Cảnh Hành đang ghen.
Trong lòng cô còn có chút mừng thầm.
Nhưng bây giờ xem ra, nói không chừng là cô tự mình đa tình.
Bọn họ tuy là quan hệ bạn trai bạn gái, nhưng không đủ thân thiết, không đủ cuồng nhiệt, Chu Cảnh Hành ôn nhu như ngọc, cô lại thiếu cảm giác an toàn.
Lúc ở chung, giống như bị ngăn cách bởi một lớp lụa mỏng.
Luôn có chút không đúng vị.
Thu Dung Dung nhìn những hàng cây bên đường lùi nhanh qua cửa sổ xe, hỏi Chu Cảnh Hành về tình hình phẫu thuật của Chu Hoài Viễn.
“Không mấy khả quan.”
“Ông ấy bị cắt bỏ hai phần ba.”
Thu Dung Dung hình như nhìn thấy Chu Cảnh Hành đang cười.
Cô thông qua gương chiếu hậu trong xe chạm phải đôi mắt đen thẳm của anh.
Lại vội vàng quay đầu sang, tìm kiếm sự lo lắng trên khóe môi anh trong hiện thực.
Người trong gương.
Người ngoài gương.
Hoảng hoảng hốt hốt, Thu Dung Dung sắp nghi ngờ có phải chứng hoang tưởng đã được chữa khỏi của mình lại tái phát hay không.
Sau khi về đến biệt thự, Chu Cảnh Hành đỗ xe vào gara.
Thu Dung Dung bước xuống từ ghế phụ trước, cô phát hiện hoa lan trong sân đã bị hái sạch.
Trước cửa đặt một bức thư.
[Thỏ hư, tối hôm qua không về nhà.]
Cũng là chữ trên báo, xé ra rồi dán lại với nhau.
Giống hệt lần trước.
Bàn tay cầm bức thư của Thu Dung Dung run rẩy.
Cô nhìn dòng chữ bên trên, da đầu tê dại, sống lưng lạnh toát.
“Anh.” Cô muốn gọi Chu Cảnh Hành, nhưng Chu Cảnh Hành bây giờ đang ở gara, vẫn chưa qua đây.
Cô cầm bức thư, đi vào nhà trước.
Chỉ một đêm không về, phòng khách đã trở nên vừa lạnh vừa ẩm ướt.
Cô ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, sô pha lún xuống như cát lún, eo cô dán vào sô pha, trượt dần xuống dưới.
Cô hình như cũng nghe thấy tiếng côn trùng bò.
Kẽo kẹt kẽo kẹt...
Côn trùng bò dưới sàn gỗ, trong tường, trong tầng lửng của trần nhà.
Thu Dung Dung cảm thấy căn phòng không phải là căn phòng, mà là hang động của côn trùng, vô số côn trùng đúc thành căn biệt thự này, cô sống ở bên trong, tinh thần đang bị côn trùng gặm nhấm từ từ.
Trong đầu hình như cũng bị côn trùng chui vào rồi.
Nơi này quá trống trải.
Cô muốn quay về một không gian nhỏ hơn để trốn.
Thu Dung Dung lảo đảo đi lên tầng hai, trốn về phòng mình.
Hồi nhỏ khi cha mẹ không có nhà, mỗi lần sợ hãi, cô đều trốn trong chăn, chiếc chăn mềm mại bao bọc lấy cô, vững chắc như một kết giới.
Nhưng khi cô lật chăn ra, cô nhìn thấy xác con thỏ cháy đen nằm trên giường mình, làm bẩn ga giường của cô.
Không kìm nén được mà hét lên một tiếng.
Thỏ chết!
Con thỏ đã chết!
Là ai đã vào phòng cô? Lại là ai đã đặt xác thỏ lên giường cô?
Thu Dung Dung rút rất nhiều khăn giấy, túm lấy chân con thỏ đã chết cứng đờ kéo lên.
Da thịt rách toạc, lộ ra thớ thịt màu hồng, tỏa ra mùi thơm thức ăn hấp dẫn.
Thu Dung Dung nhìn con thỏ, nghĩ đến bản thân mình, cô không có cách nào vứt con thỏ vào thùng rác, hai tay nâng xác thỏ, muốn chôn nó ngoài vườn.
“Để anh giúp em.” Chu Cảnh Hành bước tới.
Thu Dung Dung ngồi xổm trên mặt đất, đang dùng chiếc xẻng làm vườn trước đây để xới đất đào hố.
“Anh.” Thu Dung Dung ngẩng đầu lên, Chu Cảnh Hành đứng bên cạnh cô, ngược sáng, bóng tối đổ rạp lên người cô.
Cô nói: “Kẻ xấu bắt cóc em lại đến rồi, hắn vẫn luôn rình rập em, hắn ở ngay quanh ngôi nhà này!”
Chu Cảnh Hành giúp Thu Dung Dung chôn cất con thỏ cháy đen, san phẳng đất.
“Anh sẽ phản ánh với ban quản lý, bảo họ tăng cường an ninh.” Anh mãi mãi bình tĩnh, mãi mãi thản nhiên.
Thu Dung Dung muốn đưa bức thư đe dọa đó cho Chu Cảnh Hành xem.
“Anh ơi, có người đã lấy trộm thư của em, có người vừa mới thay ga giường của em.” Thu Dung Dung lại nghe thấy tiếng côn trùng bò từ bốn phương tám hướng truyền đến, ngày càng lớn, sột soạt sột soạt, “Anh... anh có nghe thấy tiếng côn trùng bò trong phòng không?”
Chu Cảnh Hành nhìn cô với vẻ mặt đầy lo lắng, ôm cô vào lòng.
“Đừng sợ, có anh ở bên em.”
“Em có thể mãi mãi dựa dẫm vào anh.”
Lần này, anh không nói tin cô.
Thu Dung Dung nghi ngờ là ảo thính của mình trầm trọng hơn, nhưng cô dám thề, cô thật sự đã nhận được thư, cũng thật sự nhìn thấy xác thỏ trên giường.
Ga giường của cô trải xuống.
Góc rẽ không được nhét kỹ.
Đây không phải thói quen của cô, vừa nãy chính là có người đã thay ga giường của cô!
Chu Cảnh Hành chu đáo pha cho Thu Dung Dung một cốc sữa nóng, sau đó hôn lên trán cô, dặn dò cô nhân ngày chủ nhật nghỉ ngơi cho tốt.
Dưới đáy mắt Thu Dung Dung nổi lên quầng thâm màu xanh nhạt, cô nhìn mình trong gương, có chút buồn bực tại sao mình lại ra nông nỗi này.
Cô uống cạn sữa, nằm lại lên giường.
Muốn ép buộc bản thân nghỉ ngơi.
Chu Cảnh Hành lặng lẽ đóng cửa rời đi.
Đi vào giấc ngủ rất khó, tỉnh lại rất nhanh.
Thu Dung Dung nhắm mắt chưa đầy mười phút, đã bị tiếng côn trùng bò đánh thức lần nữa, cô mở to mắt nhìn trần nhà, đôi tai như bị phóng to gấp mười lần.
Không chỉ là tiếng động lạ trong tường, ngay cả một cơn gió ngoài cửa sổ, một tiếng chó sủa, thậm chí là tiếng bọt khí trong ống nước trên gác xép cũng khiến thần kinh cô căng lên đột ngột.
Cô sợ ồn ào, lại sợ yên tĩnh.
Sợ kẻ xấu gõ cửa, cũng sợ ở một mình quá lâu.
Cô cảm thấy tinh thần của mình bị mài mòn gần hết trong sự nghi thần nghi quỷ, để lại một cái vỏ vừa căng thẳng vừa trống rỗng.
Không thể như vậy được.
Thu Dung Dung tự nhủ với bản thân, cô phải vực dậy tinh thần.
Ban ngày ban mặt ngủ nghê cái gì!
Cô lấy hết can đảm, chống khuỷu tay lật người dậy, kéo rèm cửa ra, để ánh nắng chiếu vào.
Từ tầng hai nhìn xuống, Thu Dung Dung thấy Chu Cảnh Hành đang gọi điện thoại cho ai đó, anh đi qua đi lại, trên mặt không có biểu cảm gì.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt Thu Dung Dung vừa rơi xuống người anh, anh đã cực kỳ nhạy bén ngẩng đầu lên, nhìn về phía cô ở tầng hai.
Vẻ mặt tàn nhẫn trong nháy mắt, khó mà nắm bắt được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
