Lận Huyên: "......"
Tiêu Thần hơi nhíu mày nhìn Tống Yên Kiều, nói: "Tôi nói cậu nghe, khuya rồi cậu cho cậu ta vào phòng làm gì? Đừng suốt ngày nghĩ linh tinh, cánh tay...... Trẻ con..."
"Khụ." Đây là lần thứ hai trong tối nay Tiêu Thần nói hớ.
“Chẳng có gì đáng để xem cả.”
Lận Huyên liếc nhìn Tiêu Thần một cái, hỏi lại: “Cậu thì đáng để xem?"
Tiêu Thần lập tức cảm thấy tôn nghiêm bị xúc phạm, không chịu yếu thế mà phản bác: “Tất nhiên, không chỉ đáng để xem, tôi còn thực hành được."
Tống Yên Kiều đẩy đẩy cặp kính đen trên sống mũi, trong lòng nghĩ: [Hắn ta nói gì vậy? Bọn họ không phải đang "lái xe" đâu nhỉ?]
Như thể đang tìm cách cứu vãn tình thế, Tiêu Thần, người trước đó đã trải qua tình huống bối rối vì bị "bẻ lái," bèn cố gắng đổi chủ đề, trên mặt thoáng hiện chút lúng túng: “À đúng rồi, hai người đang làm gì thế?"
[Tình huống gì đây? Tiêu Thần không phải vừa rồi còn đang ngủ sao? Sao tự nhiên giống như xác chết vùng dậy vậy?]
[Cánh tay cái gì? Nói nửa chừng như vậy, chẳng lẽ là chuyện mà chúng tôi không thể biết sao?]
[Quả nhiên Nhất Thần Yên Vũ mới là thật!!! Thiếu gia siêu yêu luôn! Đang ngủ mà nghe thấy ai nói chuyện với Sóc Con liền lập tức tỉnh ngay.]
[Rốt cuộc các ngươi đang làm gì vậy? Có chuyện gì mà NPC như chúng tôi không được phép nghe thế này!!!]
Lận Huyên hờ hững nâng mí mắt lên: “Tôi đang bôi thuốc cho Tống Yên Kiều. Cậu có thể quay lại ngủ tiếp rồi."
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn cười cười, nói: “Đúng vậy, chúng tôi chỉ đang bôi thuốc thôi."
Tiêu Thần nhìn thấy mu bàn tay của Tống Yên Kiều đầy những vết phồng rộp.
Những bọt nước to như hạt đậu, nhìn qua đã thấy đau.
Tiêu Thần cau mày: “Đứng ở đây làm gì? Không phải muốn bôi thuốc sao? Tay đã thành ra thế này rồi còn đứng ngây ra đó. Tống Yên Kiều, cậu bị ngốc đúng không?"
Nói rồi, Tiêu Thần nhanh tay giật lấy hộp thuốc mỡ từ tay Lận Huyên.
Vừa bôi thuốc cho Tống Yên Kiều, hắn vừa không ngừng cần nhằn: “Cậu vô dụng tới mức nào mà để bản thân thành ra thế này hả?!"
Tống Yên Kiều đau tới mức sắp không chịu nổi, nghĩ thầm: [Thiếu gia à, dù tôi chỉ là vai pháo hôi, thì cũng là mạng người, ngài làm ơn nhẹ tay một chút, đau chết mất!]
Thế nhưng Tiêu Thần, với tay nghề vụng về của mình, hoàn toàn không nhận ra rằng cách bôi thuốc của hắn ta chỉ khiến Tống Yên Kiều càng thêm khó chịu.
Dù vậy, Tống Yên Kiều vẫn cố gắng không kêu lên tiếng nào, cho đến khi Tiêu Thần nghe được tiếng lòng của cậu. Lúc ấy hắn ta mới phát hiện ra tay Tống Yên Kiều đau đến mức run rẩy.
Khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng như tuyết, cắn chặt đôi môi mềm, nhìn đáng thương vô cùng.
Khoảnh khắc đó, Tiêu Thần cũng không biết có phải đầu óc mình có vấn đề hay không, nhưng hắn ta lại thấy Tống Yên Kiều trông có chút đẹp mắt.
Lận Huyên không chịu nổi nữa, kéo Tiêu Thần ra: “Để tôi làm cho."
Tống Yên Kiều liền nhanh chóng rụt tay về, cười nịnh nọt: “Tiêu Thần làm tốt lắm, không cần đổi người đâu."
Lận Huyên ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm Tống Yên Kiều: "Tốt thật hả?"
Đôi mắt phía sau gọng kính của Tống Yên Kiều đã ươn ướt vì đau, cậu cắn môi, đáp: “Ừm, tốt lắm, thật sự tốt lắm."
Cậu lại nói, giọng khẽ khàng, có chút tủi thân: “Tôi không sao nữa rồi."
Cuối cùng, Tống Yên Kiều đuổi cả hai người bọn họ ra khỏi phòng.
Lận Huyên: "..."
Được thôi.
Bị đuổi ra khỏi phòng, Tiêu Thần vẫn còn hơi ngẩn ngơ, nói: “Cậu có cảm thấy Tống Yên Kiều trông có chút đẹp không?"
Chẳng lẽ là vấn đề góc độ? Chứ bình thường khi nhìn một người từ dưới lên trên, không phải sẽ thấy không đẹp sao?
Lận Huyên liếc Tiêu Thần một cái, ánh mắt đầy vẻ hờ hững. Tống Yên Kiều gọi Sở Ngự là "đồ ngốc" nhưng trong mắt Lận Huyên, Tiêu Thần cũng chẳng khẩm khá hơn bao nhiêu. Chưa cần anh làm gì, Tiêu Thần đã tự mình phá hết ấn tượng tốt đẹp.
"Cậu ấy luôn luôn đẹp." Lận Huyên buông một câu nhàn nhạt rồi rời đi.
[??? Hai người này nghiêm túc, hay là vì trong mắt tình nhân hóa Tây Thi?]
[Quả nhiên là các thiếu gia, thẩm mỹ của họ đúng là không giống với loại NPC như chúng ta.]
Ngày hôm sau
Tám người cùng nhau đi đến địa điểm quay, tổ chương trình trực tiếp thuê một chiếc xe riêng.
Trước khi lên xe, Tống Yên Kiều chợt nhớ ra mình quên đồ, bèn quay lại lấy.
Trở về, cậu bất ngờ bị Cố Nhất Minh chặn lại ở góc khuất của máy quay phát sóng trực tiếp.
Cố Nhất Minh nói: “Tống Yên Kiều, tôi khuyên cậu đừng suy nghĩ những thứ không nên nghĩ. Tôi biết cậu thích tôi, nhưng bị loại người như cậu thích, thật sự rất kinh tởm.”
Tống Yên Kiều: "......"
[47, hắn bị điên à?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

