Rõ ràng khuôn mặt ngây thơ vô tội, mà thủ đoạn lại tàn nhẫn độc ác.
Hồi nhỏ giết thỏ, lớn lên thì sao? Đúng là thứ đáng ghê tởm.
Bà cố nén nỗi sợ, sắc mặt lạnh lẽo như băng, nghiến răng hỏi Kỳ Bất Nghiên, nếu người giẫm chết cổ trùng của hắn là người chứ không phải thỏ, hắn cũng sẽ giết sao? Hắn đáp: “Ta sẽ giết.”
Giọng trẻ con non nớt, nếu người ngoài nghe chắc chỉ muốn bế lên dỗ dành.
Nhưng mẹ hắn nghe xong thì gần như phát điên, lập tức giật lấy con dao trong tay trái của Kỳ Bất Nghiên, đâm mạnh vào bụng nhỏ của hắn, chỉ cần lưỡi dao tiến thêm nửa tấc là hắn đã chết rồi.
Kỳ Bất Nghiên không khóc, chỉ liếc nhìn vết thương đang chảy máu, đau đến co giật, rồi kéo tay áo bà ta, ngẩng đầu hỏi: “Mẹ, con cũng giẫm chết cổ của mẹ sao?”
Vừa dứt lời, bà ta hoảng hốt buông tay, suýt chút nữa đã thành kẻ giết người, mà lại là giết con ruột mình.
Bà ta không muốn trở thành loại người mà mình căm ghét, nên lảo đảo bỏ chạy.
Đêm đó, Kỳ Bất Nghiên tất nhiên không chết, nhưng trên eo bụng hắn để lại một vết sẹo dữ tợn, trong người cũng có thêm một thứ — thiên tằm cổ do mẹ hắn hạ.
Lúc này, Hoài Tuế An vẫn chăm chú nhìn hắn.
Bắt gặp ánh mắt nàng, Kỳ Bất Nghiên thu lại suy nghĩ, tập trung vào đôi mắt trong veo của nàng, trong đó phản chiếu bóng hình hắn.
Hoài Tuế An sốt ruột hỏi hắn có chắc chắn giải được âm thi cổ trong người nàng không. “Ngươi chưa phát cuồng thì còn giải được.” Kỳ Bất Nghiên khẽ cười, “Nhưng nếu ngươi bị âm thi cổ khống chế, phát cuồng rồi, ta sẽ tự tay giết ngươi, vì ta không chịu nổi việc trong người ngươi có cổ trùng của kẻ khác.”
Hoài Tuế An nghe mà run lẩy bẩy.
Không được, nàng không muốn thành cái xác biết đi, gặp ai cũng muốn cắn, nhất định phải giải cổ.
Tay nàng run lên vì sợ mình sẽ phát cuồng, tháo mãi mà không gỡ được dải váy, lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi.
Cuối cùng, sau bao lần loay hoay, nàng cũng tháo được, cầm dải váy trong tay, rụt rè ngẩng đầu nhìn hắn, cổ áo hơi trễ, lộ ra hai xương quai xanh trắng nõn: “Ngươi có thể bịt mắt lại không?”
Cổ nàng thon dài, trắng như ngọc, nhìn thôi cũng thấy mong manh dễ gãy.
Đầu ngón tay Kỳ Bất Nghiên khẽ động, chưa kịp trả lời thì nàng đã đỏ mặt, nhưng cái đỏ mặt này chỉ đơn thuần là vì ngượng khi phải lộ thân thể trước mặt người khác, chứ không phải vì rung động hay có ý gì khác.
Hoài Tuế An sợ hắn thấy mình phiền phức, lúng túng bổ sung: “Nếu như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc lấy cổ thì cũng không cần bịt đâu, ta chỉ hỏi vậy thôi, ngươi đừng để ý.”
“Được.”
Dài cũng không sao, cứ để thả ra phía sau là được.
Không muốn kéo dài thêm nữa, giải cổ sớm thì nhẹ người sớm.
Hoài Tuế An cũng không do dự nữa, nhón chân lại gần Kỳ Bất Nghiên, trải dải váy xanh nhạt ra, che mắt hắn rồi buộc nút sau gáy.
Làm xong hết, nàng kéo Kỳ Bất Nghiên ngồi xuống giường: “Xong rồi.”
“Ừ.”
Kỳ Bất Nghiên không nhìn thấy gì, vừa chạm vào người Hoài Tuế An, vai nàng liền khẽ run.
Hắn ngồi rất gần, hơi thở phả lên làn da trần của nàng, khiến nàng có cảm giác như có lông vũ nhẹ nhàng lướt qua.
Đầu ngón tay Kỳ Bất Nghiên lần theo gương mặt Hoài Tuế An, chậm rãi trượt xuống bờ vai, rồi vòng ra sau, tỉ mỉ lướt qua xương bả vai nổi bật, dọc theo đường cong cột sống chạy về phía giữa lưng.
Hoài Tuế An nín thở, hơi thở rất khẽ.
Hắn như cảm nhận được sau lưng nàng có chỗ nào đó bất thường, liền cúi người lại gần hơn.
Nhưng vì hai người ngồi đối diện nhau, mỗi lần Kỳ Bất Nghiên nghiêng người tới gần, mái tóc dài cài bạc của hắn lại khẽ lướt qua người nàng, ngứa ngáy đến mức khó chịu.
Hoài Tuế An căng thẳng, bàn tay buông thõng bên người cũng siết chặt thành nắm đấm.
Kỳ Bất Nghiên bị dải váy che mắt nên chỉ để lộ nửa khuôn mặt phía dưới, hắn ấn nhẹ lên chỗ lưng nàng có một khối nhô lên khác thường:
“Có đau không?”
Nàng lúng túng đáp:
“Ngứa.”
Kỳ Bất Nghiên khựng lại:
“Ngứa à?”
Hoài Tuế An vội vã gạt mái tóc dài của Kỳ Bất Nghiên rơi trước ngực hắn ra phía sau, mặt nàng đỏ bừng, ngượng ngùng nói:
“Giờ thì không ngứa nữa, ngươi cứ tiếp tục đi.”
Nếu Hoài Tuế An không thấy đau thì chỗ nhô lên nhỏ kia chắc chắn không phải nơi âm thi cổ ẩn náu.
Kỳ Bất Nghiên bình tĩnh rút tay về, kiểm tra xong lưng nàng thì chuẩn bị kiểm tra phía trước.
Một lát sau, đầu ngón tay hắn chạm phải nơi mềm mại.
Hoài Tuế An lập tức nín thở.
Kỳ Bất Nghiên vừa định tiếp tục thì Hoài Tuế An theo phản xạ nắm lấy tay hắn.
Hắn liền dừng lại, ánh mắt như xuyên qua mấy lớp váy áo nhìn thẳng vào nàng.
Mà Hoài Tuế An cũng đang nhìn hắn.
Sau khi gương mặt Kỳ Bất Nghiên bị che đi nửa trên, ai nhìn hắn cũng sẽ tự động chú ý đến nửa dưới khuôn mặt cùng đoạn cổ trắng ngần lộ ra từ cổ áo, vừa quyến rũ lại vừa có chút mong manh.
Nghĩ đến hai chữ "mong manh", Hoài Tuế An khẽ chớp mắt, cảm thấy mình đúng là điên rồi mới dùng từ đó để miêu tả một kẻ giết người nhẹ tựa bẻ chết con kiến như Kỳ Bất Nghiên.
Nhìn lại hắn, vẫn là vẻ bình thản như không.
Một lúc sau, nàng buông tay ra, nhỏ giọng: "Xin lỗi, ta hơi căng thẳng." Rồi lại hỏi hắn có thể đợi kiểm tra hết các chỗ khác, chắc chắn không còn âm thi cổ rồi mới kiểm tra chỗ này của nàng được không.
Kỳ Bất Nghiên thản nhiên "ừ" một tiếng, tránh qua vị trí vừa rồi, định để lại kiểm tra sau cùng, rồi đưa tay tới eo bụng nàng.
Vừa ấn xuống eo bụng, Hoài Tuế An đã kêu "a a a" đau đớn.
Âm thi cổ dường như cũng cảm nhận được áp lực từ bên ngoài, nó chưa kịp đẻ trứng đã bất an ngọ nguậy, muốn chui sang chỗ khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
