Hoài Tuế An thấy khó xử, nàng xuống mộ cùng Kỳ Bất Nghiên vốn là để giúp hắn tìm thứ hắn cần, giờ đến cái bóng của thứ đó còn chưa thấy, sao mà đi được? Nàng đang định khéo léo từ chối thì Kỳ Bất Nghiên đã lên tiếng, câu trả lời khiến Hoài Tuế An ngạc nhiên: "Được, chúng ta ra ngoài."
Thẩm Kiến Hạc hết cách, Kỳ Bất Nghiên đã nói sẽ ra ngoài, cô nương đi cùng hắn chắc chắn cũng sẽ theo, Thẩm Kiến Hạc chẳng lẽ lại một mình chống lại Tô Ương và hai thân vệ biết bắn tên? Thôi vậy, sau này tìm cơ hội lẻn vào cũng chưa muộn, chứ ở đây toàn người có thân phận, không dễ chọc vào.
Thẩm Kiến Hạc giơ hai tay lên, lấy lòng: "Mỹ nhân, ta cũng ra ngoài đây."
Tô Ương lấy khăn lụa ra lau mặt cho nàng.
Kỳ Bất Nghiên là người cuối cùng trèo lên từ dưới giếng, bỗng một bàn tay lạnh toát từ dưới vươn lên, túm lấy cổ chân hắn, kéo mạnh xuống, làm chuỗi chuông bạc ở mắt cá chân hắn vang lên loạn xạ.
Người phản ứng nhanh nhất là Hoài Tuế An, nàng lập tức nhào tới bên thành giếng, cố sức kéo Kỳ Bất Nghiên lên, hai bàn tay đỏ bừng nổi gân xanh, nhìn thế nào cũng có cảm giác nếu không kéo được hắn lên thì quyết không bỏ cuộc.
Khoảnh khắc bị nàng nắm lấy tay, Kỳ Bất Nghiên ngẩng đầu nhìn nàng một cái.
Nàng vẫn lặng lẽ kéo hắn, không nói một lời.
Kỳ Bất Nghiên dùng tay còn lại rắc xuống một nắm bột trắng, trong giếng lập tức vang lên một tiếng kêu thảm thiết, thứ gì đó không rõ bị bột kia làm bỏng, cổ chân hắn cũng được thả lỏng.
Hoài Tuế An vội vàng kéo hắn lên.
Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt, khiến người ta trở tay không kịp.
Thẩm Kiến Hạc cùng mấy người khác vừa định chạy tới giúp thì đã thấy bọn họ thoát khỏi nguy hiểm, hai thân vệ của Tô Ương cũng muốn xuống giếng xem xét nhưng bị nàng ngăn lại: “Bên dưới quá kỳ quái, tuyệt đối không được mạo hiểm.”
Thân vệ nghe lệnh lùi xuống.
Tô Ương vẫn nhớ Hoài Tuế An từng giúp mình, nên đối với những người đi cùng nàng cũng rất hòa nhã, chỉ là chuyện xuống mộ thì nàng tuyệt đối không nhượng bộ, cụ thể thế nào cũng không thể nói cho người ngoài biết.
Nếu là người khác tự tiện xông vào “hung trạch” ở trấn Phong Linh rồi vào cổ mộ, bình thường Tô Ương sẽ chọn cách bắt giữ trước, sau đó giao cho phụ thân nàng xử lý.
Nhưng đêm nay nàng không định làm vậy, chỉ bảo bọn họ mau chóng rời đi, dặn đừng quay lại nữa.
Xem như trả lại ân tình Hoài Tuế An từng giúp nàng.
Tô Ương biết phụ thân mình ngày thường hiền hòa, nhưng cứ dính đến chuyện hung trạch, cổ mộ là như biến thành người khác.
Nếu để phụ thân nàng biết có người lén lút vào đây, lại còn từng xuống cổ mộ, nhất định sẽ đích thân xử lý, tuyệt đối không cho nàng nhúng tay.
Còn xử lý thế nào thì Tô Ương cũng không rõ, chỉ biết là sau đó sẽ không gặp lại những người đó nữa.
Hoài Tuế An không từ chối cũng chẳng đồng ý.
Tô Ương tưởng nàng im lặng là đồng ý, liền chuyển ánh mắt sang Thẩm Kiến Hạc.
Bị mỹ nhân nhìn như vậy, hắn cười hì hì: “Ngươi yên tâm, ta là người nghe lời mỹ nhân nhất.”
Một thân vệ bước lên, rút kiếm kề vào cổ Thẩm Kiến Hạc, mặt không đổi sắc, giọng lạnh tanh: “Ngươi là thứ gì mà dám vô lễ với quận chúa?”
Thẩm Kiến Hạc vội vàng xua tay giải thích mình không có ý gì khác.
Đến khi nói ra miệng, hai chữ “quận chúa” cứ mắc ở đầu lưỡi, nghẹn lại.
Hắn đảo mắt liên tục, ngạc nhiên nhìn Tô Ương thêm mấy lần.
Ban đầu hắn chỉ nghĩ nàng là người có chút thân phận hoặc là chủ nhân của căn nhà bị đồn là hung trạch, không ngờ lại là quận chúa, lỡ chân đi nhầm một bước, chẳng phải sẽ phải dây dưa với quan phủ? Tô Ương ra hiệu cho thân vệ, thân vệ thu kiếm lui về phía sau nàng.
Thẩm Kiến Hạc mỉm cười với nàng.
Tô Ương làm như không thấy, sai một người đưa bọn họ rời khỏi nhà, lại lo bọn họ quay lại nên để thêm một người canh ngoài cửa.
Hoài Tuế An cùng Kỳ Bất Nghiên, Thẩm Kiến Hạc quay về khách điếm, ra vào đều không kinh động đến ai trong khách điếm.
Tiểu nhị nằm bò trên quầy ngủ say, thỉnh thoảng dưới lầu lại vang lên tiếng ngáy của hắn.
Thẩm Kiến Hạc vừa lên lầu đã trốn vào phòng, chắc là muốn sắp xếp lại mọi chuyện vừa xảy ra để chuẩn bị cho bước tiếp theo.
Hoài Tuế An cùng Kỳ Bất Nghiên vào phòng hắn, lý do là cổ chân hắn có thể bị thứ gì đó dưới giếng làm bị thương, nàng muốn xem có giúp được gì không.
Kỳ Bất Nghiên thấy nàng vào cũng chẳng để ý.
Trên đường bôn ba, hễ thấy ai bán thuốc trị thương là Hoài Tuế An lại mua một ít để dành, tất nhiên đều dùng bạc của Kỳ Bất Nghiên, nàng không có tiền.
Hôm nay cuối cùng cũng có dịp dùng.
Hoài Tuế An chỉ vào cổ chân Kỳ Bất Nghiên, hắn ngồi trên giường, ngẩng đầu nhìn nàng. “Ta muốn xem chân ngươi.”
Hoài Tuế An nói.
Kỳ Bất Nghiên như không hiểu ý nàng, chẳng có động tĩnh gì.
Hoài Tuế An lúc này mới nhận ra câu nói của mình có chút mập mờ, bèn sửa lại: “Ta muốn xem chỗ đó của ngươi có bị thương không.”
Một lát sau, dưới vạt áo màu lam sẫm, đôi chân trần lộ ra, trên cổ chân gầy mà rắn rỏi là hai sợi dây bạc đeo chuông nhỏ, đây là loại chuông bạc chỉ người Thủy trại ở Miêu Cương mới có, vừa sinh ra đã phải đeo.
Trước đây Hoài Tuế An chưa từng để ý kỹ hình dáng mấy cái chuông bạc này, giờ mới phát hiện hóa ra là hình bướm, nhìn qua cứ như bướm bạc có máu có thịt, đủ thấy chế tác tinh xảo cỡ nào.
Da Kỳ Bất Nghiên trắng đến mức như chưa từng thấy ánh mặt trời, chuông bạc hình bướm lỏng lẻo đeo trên cổ chân, như thể chỉ cần lắc nhẹ là rơi xuống, nhìn mà chỉ muốn buộc chặt lại cho hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
