Bà lão vừa xếp những mảnh giấy vừa lẩm bẩm hát, giọng kéo dài như hát như khóc.
Từ nhất vương hát đến thập vương, đợi đến khi mười điện Diêm La đều được hỏi han chu đáo, bà mới thở dài nói: "Ôi."
Mở hộp giấy cuối cùng, là một con dao rọc giấy.
Đó là dao cắt giấy gói trong nhà máy bỏ hoang, bà nhặt về, cuống dao được quấn vải nhưng lưỡi dao thì được bà mài sáng loáng.
Bà dùng ngón tay thô ráp ấn vào lưỡi dao, rất sắc, lập tức rỉ ra một vệt máu tươi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)