Mãi lâu sau, cô mới nghe thấy tiếng bố đáp lại dịu dàng như mọi khi: "Ừ."
Đó cũng là lần cuối cùng Hàng Tầm trả lời tiếng gọi của con gái.
"Ninh Ninh... con nhất định phải nhớ, dù thế nào cũng phải nhớ..."
Cô áp chặt tai vào cánh cửa sắt lạnh ngắt, như thể đang ở gần một vùng biển tối tăm thăm thẳm.
Nhớ điều gì, rốt cuộc phải nhớ điều gì? Cảnh tượng này vô số lần hiện về trong giấc mơ của cô, từng hạt bụi lấp lánh dưới ánh nắng cũng hiện lên rõ mồn một, chỉ có câu nói đó dù cô cố gắng thế nào cũng không thể nghe rõ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)