Cố Bình An lắc đầu, Mục Lăng cười lạnh, “Ý tứ rất đơn giản, anh có thể làm cho công ty của bọn họ trở thành lịch sử, thời gian ngắn ngủi không tới ba ngày, anh đã làm xong, thậm chí bọn họ có có một lời oán trách, anh cũng có thể làm cho vị trí thị trưởng của ba em không cách nào lên chức, cho tới nhà ông ngoại em, vậy thì càng đơn giản, gây khó xử rất dễ dàng, Cố Bình An, em đánh anh, anh niệm tình em tuổi trẻ không hiểu chuyện, lần sau không được làm như vậy nữa, bằng không, anh có thể không đánh em, nhưng không phải đại diện cho anh sẽ không động đến người Cố gia, người em để ý.”
Mục Lăng dừng một chút, lại nhàn nhạt nói một câu, “Đương nhiên, nếu như em nghe lời, những chuyện này cũng có thể tránh khỏi.”
Trong lòng Cố Bình An nguội lạnh, cô so với ai khác đều hiểu, trong tay cô không có bao nhiêu vốn luyến có thể cùng Mục Lăng đối kháng.
Lưu manh.
Ngoại trừ chửi một câu lưu manh ra, cô không biết còn có thể chửi câu gì hơn, Mục Lăng, anh không biết xấu hổ một chút nào sao? Anh có thể biết vô liêm sỉ một chút được không?
Mục Lăng nhìn sắc mặt tái nhợt của Cố Bình An, sờ sờ khuôn mặt cô, “Bà xã, em đừng sợ đến như vậy, người ngoài đồn về anh đều là sai sự thật, thực ra con của người anh, dịu dàng, rất dịu dàng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)