Một thân Cố Bình An toàn mùi rượu còn chưa tính, trên người còn toàn là vết máu, hắn thật sự rất chán ghét, trên dọc đường cố gắng nhẫn nhịn không phát tác bệnh thích sạch sẽ, thím Lâm vừa mới xả đầy nước, Mục Lăng đã quăng Cố Bình An vào bồn tắm….
Thím Lâm ở một bên nhìn không nhịn được nói, “Thiếu gia, đối với con gái phải dịu dàng một chút.”
Có thể đem người về nhà, thì quan hệ chắc cũng không tệ lắm nhỉ.
Mục Lăng nói, “Thím Lâm, bà đi ra ngoài trước.”
Cố Bình An uống vài ngụm nước, nằm nhoài bên cạnh bồn tắm, khặc đến kinh thiên động địa, làm sắc mặt căng đỏ, đầu óc choáng váng, Mục Lăng đứng ở bên cạnh bồn tắm, từ trên cao nhìn xuống cô, “Tỉnh rồi? Cảm giác thế nào? Thoải mái không?”
Cố Bình An ngẩng đầu thấy là Mục Lăng, trước tiên thở phào nhẹ nhõm, nhìn lại một chút trên người mình chật vật, chỉ mặc một cái áo ngực, sợ đến hai tay ôm chặt, đôi mắt tràn đầy sương mù, như là tố cáo Mục Lăng rất lưu manh.
Mục Lăng giận dữ cười, lạnh lùng nhìn cô, “Bây giờ giả bộ thục nữ gì đây? Lúc em uống say, sao không nghĩ đến sự việc này?”
Cố Bình An oan ức khóc, lần đầu tiên trong đời cô gặp phải loại chuyện như này, sợ hãi, không biết nên làm như thế nào, nước ấm cũng không cách nào làm ấm lòng cô, hoàn toàn lạnh lẽo, ánh mắt Mục Lăng vừa hung ác lại vô tình, “Cố Bình An, em thật sự là bị mù, tình thế gì có lợi đối với em, em cũng không biết, nếu ngày hôm nay em và Mục Phàm xảy ra chuyện gì, em để mặt mũi của anh ở đâu? Em nghĩ biến thành****** còn muốn hỏi anh có cần đội nón xanh hay không sao.”
“Tôi cũng đâu cố ý.” Cố Bình An cãi lại, lại thấy mình thực sự không có cách nào cãi lại, bản thân cô không nên đi một mình đến quán bar, không nên uống say, không nên phô trương, ra việc bê bối như vậy, cô thật sự không có cách nào gặp người khác.
Mục Lăng chán ghét mà nhìn cô, “Em tắm cho sạch sẽ đi, thật bẩn.”
Là mọi người có thể nghe được, trong lời nói của Mục Lăng, Cố Bình An chỉ cảm thấy lúng túng, đặc biệt là chuyện này bị Mục Lăng biết, vô cùng lúng túng, Mục Lăng ra khỏi phòng tắm, trong chốc lát, thím Lâm đi vào, đem quần áo mới để ở một bên, “Thiếu phu nhân, trong nhà cũng không có quần áo của cô gái trẻ tuổi nào, đây là quần áo lúc còn trẻ của tôi, cô chịu khó mặc vào, đồ lót bên trong đều là đồ mới.”
“Cảm ơn.” Cố Bình An nghẹn ngào, thím Lâm đi ra ngoài, đóng cửa lại, Cố Bình An lau chùi nước mắt.
Không khóc, Cố Bình An, có cái gì đáng để khóc đâu, kiên cường một chút, không nên để cho người khác chê cười.
Đặc biệt là Mục Lăng, cô không muốn để cho Mục Lăng chê cười cô.
Người đàn ông này cứu cô, cũng là suy nghĩ cho mặt mũi của hắn mà thôi, cũng không phải vì Cố Bình An, mà là vì thân phận của Cố Bình An.
“Lại đây!” Mục Lăng lạnh lùng nói.
Cố Bình An nói, “Tôi nghĩ tôi nên về nhà, anh có thể cho người đưa tôi về nhà được không?”
Mặt mày Mục Lăng chìm xuống, “Anh nói, lại đây!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)