Vừa nghe tiếng vang của đôi uyên ương lạ kia vừa giải quyết d*c v*ng cho Mục Lăng, Cố Bình An hận không thể mọc ra một đôi cánh bay đi. Người Mục Lăng cũng bắt đầu cọ cọ vào người cô. Cố Bình An giận, sao thời tiết lại nóng như thế chứ.
"Anh xong chưa?", Cố Bình An thật sự không muốn hỏi chủ đề xấu hổ này đâu nhưng còn không hỏi nữa, tay cô sẽ gãy mất. Mục Lăng đúng là quá đáng, cô gần như cạn lời rồi, đặc biệt là tiếng của cô gái gần đó thật sự quá k*ch th*ch khiến cô rất xấu hổ.
"Em cũng kêu một tiếng nghe xem." Mục Lăng nghe đến mức lòng ngứa ngáy, vốn định dụ dỗ Cố Bình An từng bước một trước, nhưng càng dụ dỗ lại càng tham lam, càng muốn nhiều hơn. Mục Lăng cảm thấy mình cũng hơi quá đáng nhưng ngần này đã tính là gì, đàn ông muốn nghe người phụ nữ của mình kêu một tiếng, là thiên kinh địa nghĩa (*).
(*) Thiên kinh địa nghĩa: Đạo lý hiển nhiên.
Giọng của Cố Bình An rất mềm, kêu lên chắc chắn rất êm tai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)