Cố Bình An nhìn hai tay anh cầm trà sữa, lại nhìn lại mâm đồ ăn của mình.
Im lặng cầm một xiên nướng đút cho anh ăn.
Mục đại rất thỏa mãn, "Đồ ăn mà bà xã đút cho, quả nhiên là khác hẳn."
Cố Bình An nghiêm mặt, thẫn thờ tiếp tục đút cho anh ăn, thật bội phục cái suy nghĩ đó!
Không phải chỉ là đút một miếng thịt thôi sao, có gì đặc biệt hơn người đâu.
Lòng Mục Lăng vô cùng vui vẻ, còn lòng Cố Bình An thì âm thầm mắng một tiếng, nhưng trên mặt vẫn cười xán lạn như hoa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
