"Chỉ là một vết thương nhỏ trên da thịt, sao có thể yếu ớt như em được."
“Anh..” Cô chắc chắn là ăn no quá không việc gì làm nên mới quan tâm hắn, “Trách anh da dày thịt thô sao?”
“Trách anh, trách anh, trách anh” Mục Lăng đầu hàng, gần đây tính khí nha đầu này đúng là lớn, Mục Lăng nhìn vết thương bên hông mình, nhíu mày, “Em xem, vết thương này rất đối xứng, chúng ta quả nhiên là trời sinh một đôi.”
Cố Bình An quýnh, cái đó và trời sinh một đôi có quan hệ gì? Vết sẹo giống nhau chính là trời sinh một đôi sao?
“Được rồi, vết thương nhỏ này cố chịu đi.” Mục Lăng nói, bơi lội quả nhiên tiêu hao khá nhiều năng lượng, hắn thậm chí cảm thấy bụng hơi đói, buổi trưa cùng Vương Bài trả giá nên cũng chưa ăn được gì, “Đi, đi ăn một chút gì đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)