Trong lòng Cố Bình An đủ loại cảm xúc, ngoặc ngoèo lượn qua lượn lại, có rất nhiều, bản thân cũng không rõ đó là gì, thấy không rõ cảm giác lắm, chỉ rõ ràng nhất chính là hoảng sợ cùng lạnh lẽo, tay Mục Lăng hừng hực như vậy, nhưng tâm lại rất lãnh khốc.
Cô cảm thấy mình có chút bị tẩu hỏa nhập ma.
Cô và Mục Lăng vốn là hai người thủy hỏa bất dung, bởi vì có một lần hắn say rượu làm nũng, bởi vì cô kích động đánh hắn nửa mặt máu, sự việc dường như không kiểm soát, cô đã quên đây là người đàn ông mà cô ghét, cô đã quên, đây là kẻ thù của cô, cô đã quên, cô muốn làm Mục Lăng yêu cô, sau đó vứt bỏ tâm ý của hắn.
Mãi cho đến khi Mục Lăng đem cô đến hải đảo, lại lần nữa đem hoảng sợ về trong lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

