Mục Lăng nghĩ thầm, nha đầu này xưa nay nhanh mồm nhanh miệng, lại chưa từng nói một câu ái muội nào có thể chiếm tiện nghi, hiếm khi thấy việc giật mình như vậy.
Nói rất hay có đạo lí, nên hắn cũng không phản bác.
Cố Bình An cảm thấy cô rất oan uổng, cũng không phải là cố ý đánh vỡ, chỉ là tay chân luống cuống, khó tránh khỏi sai sót, cô cũng không ngu đến mức dùng tay đi nhặt những mảnh vỡ, trực tiếp quét qua rồi ném vào trong thùng rác.
Mục Lăng muốn ăn cháo, cô suy nghĩ một chút về lượng cơm ăn trong nồi cơm điện, múc bốn chén gạo, đổ nước, cắm điện vào, nồi cơm điện nhà Mục Lăng có hơi khó dùng, có rất nhiều chức năng, cái nào là nấu cơm đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


