Thua tám trận, môi Cố Bình An bị Mục Lăng hôn đến sưng lên nên trong lòng Cố Bình An rất buồn rầu, cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra? Vì sao cô vẫn thua, hơn nữa mỗi lần thua cô chỉ nhỏ hơn Mục Lăng một con như vậy. Cô có cảm giác Mục Lăng có thể nhìn xuyên được bài, chứ chuyện này một chút cũng không có khoa học.
Cố Bình An tức giận, "Anh chơi ăn gian!"
Mục Lăng chống cằm, cười tủm tỉm nhìn cô gái nhỏ xinh đẹp, da mặt hắn như bức tường thành, ổn định vững chắc nói, "Bằng chứng đâu?"
Cô rất nghẹn khuất, đáng giận chính là cô không có bằng chứng, nên bây giờ cô đâu thể làm gì được? Nếu như đã có chứng cứ, cô đã sớm vạch mặt Mục Lăng rồi, chuyện này quá ma quỷ, "Coi như tôi vậm may kém, thì cũng không có khả năng một ván cũng không thắng được? Chắc chắn là anh đã gian lận."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
