Khi axit sunfuric thiêu đốt cơ thể người, nó không chỉ bốc lên làn khói đặc mà mùi khói còn vô cùng nồng nặc, khó chịu.
Nhưng để nó ăn mòn từ lớp da vào tận nội tạng thì không hề dễ dàng, thế nên Sơn Ca vẫn còn sống và hoàn toàn tỉnh táo.
Cô ta khó nhọc bò về phía cửa, chỉ cần vượt qua năm sáu bậc thang nữa là có thể nhảy xuống mương nước thối.
Đó là bản năng sinh tồn bùng phát khi con người cận kề cái chết, cô ta muốn nhảy vào nước để làm dịu cảm giác bỏng rát đang tàn phá da thịt.
Thế nhưng, ngay khi vừa khó nhọc bò đến cửa, cô ta đã thấy Triệu Lăng Thành đang đứng dưới bậc thềm.
Anh đội một chiếc mũ lưỡi trai, những giọt nước bẩn từ trên đỉnh đầu nhỏ xuống, đánh vào vành mũ nghe lạch cạch. Anh dùng hai ngón tay kẹp một miếng bánh quy, thong thả cắn một miếng rồi thưởng thức.
Con mắt chưa mù của Sơn Ca nhìn thấy cảnh đó thì trái tim như bị dao đâm.
Đó chính là hộp bánh quy mà Triệu Lăng Thành từng nói có độc rồi bảo cô ta ăn đi để tự sát, nhưng thực tế, nó chẳng có độc gì cả.
Nếu lúc đó Sơn Ca ngoan ngoãn ăn hết, Triệu Lăng Thành đã tặng cho cô ta một nhát búa, cô ta cũng không cần phải trải qua nỗi đau đớn kéo dài này.
Nhưng cô ta lại không muốn như vậy mà thích giở chút khôn vặt, kết cục là tự mình chạy ngược về số 76.
Từng giây phút cơ thể bị ăn mòn chắc hẳn vô cùng khó chịu, lúc hấp hối chắc cô ta cũng nhớ nhà chứ nhỉ?
Thế nhưng, bà cũng có thể đem lòng yêu "gã nhà quê" Triệu Dũng, chỉ vì một mục tiêu chung là cứu quốc!
Triệu Lăng Thành đã hai ngày một đêm chưa ăn gì, anh cũng chỉ nhai một miếng bánh quy, phần còn lại thì bóp nát rồi để nó trôi theo mương nước thối. Trên chiếc búa và kìm nhổ răng không hề lưu lại dấu vân tay của anh, hơn nữa axit sunfuric cũng sẽ ăn mòn đi một phần dấu vết.
Nơi này thỉnh thoảng lại ngập nước nên những thứ như dấu chân cũng sẽ không còn, anh không cần phải dọn dẹp thêm gì nữa.
Quay trở lại nhà thờ, anh bài bản thu dọn tấm bạt dầu, máy ghi âm và sổ tay, gương mặt không hề biểu lộ chút cảm xúc nào.
Mãi cho đến khi dọn sạch căn phòng, anh mới quay đầu lại và nói vào không trung: "Con làm được."
Sau đó, anh xoay người rời đi.
Sơn Ca cứ ngỡ vì chính phủ đại lục không muốn bùng phát xung đột trực diện với phía bên kia nên Triệu Lăng Thành sẽ chẳng có cách nào đối phó với Đường Minh.
Nhưng thực tế anh có thể làm được, chẳng qua là cần sự kiên nhẫn, thời gian và cả cơ hội nữa.
Bởi vì anh là một chuyên gia tên lửa, Đông Phong sẽ còn có số 3, số 4, số 5... và tầm bắn của nó sẽ ngày càng xa hơn.
Triệu Lăng Thành sẽ tặng cho Đường Minh một quả tên lửa để lão ta cũng nổ tung thành một đóa pháo hoa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)