Người đầu tiên phát hiện ra Đường Thiên Hữu đã thay đổi đương nhiên là Nữu Nữu.
Hai người bọn họ thân thiết nhất và mối quan hệ cũng tốt nhất mà.
Hiện tại trường tiểu học mỗi tuần chỉ được nghỉ một ngày nên sang ngày thứ hai Nữu Nữu lại đi học.
Vẫn là Đường Thiên Hữu đưa cô bé đi, anh ta vẫn để cô bé ngồi trên cổ rồi cõng thẳng vào tận lớp học.
Buổi trưa vẫn là anh ta đi đón, vẫn là chú ngựa lớn để cô bé cưỡi trên vai, chạy điên cuồng mấy vòng quanh quảng trường gần đó rồi mới về nhà.
Nhưng buổi tối khi nằm cùng mẹ trên ván giường kêu cót két, Nữu Nữu nói: "Mẹ ơi, chú thay đổi rồi đó."
Chiếc giường ở căn cứ là do Triệu Lăng Thành đích thân mang từ thủ đô tới, đó là một chiếc giường gỗ hồng sắc chắc chắn và bền đẹp.
Còn chiếc giường ở trong thành phố này là loại giường bình thường mua ở cửa hàng quốc doanh, tấm ván không bằng phẳng nên chỉ cần người cử động là giường sẽ kêu răng rắc theo.
Trần Miên Miên xoay người ôm lấy con gái rồi mỉm cười hỏi: "Chú ấy thay đổi thế nào rồi, là trở nên tốt hơn sao?"
Nữu Nữu lắc đầu: "Chú ấy vốn dĩ không xấu, chú ấy chỉ là... ừm, lớn lên rồi."
Cô bé nói rất đúng. Mọi người thường thích nói về việc bừng tỉnh ngộ hay hối cải triệt để, nhưng thực ra kẻ xấu thực sự thì không thể biến thành người tốt được.
Anh ta vẫn cười nhạo Lâm Diễn không biết tán gái.
Nhưng không còn mỉa mai châm chọc nữa, mà chủ động hỏi Lâm Diễn xem có cần giúp gửi điện báo cho Triệu Huy hay không. Nếu làm vậy, ngay khi Triệu Huy vừa đến trường sẽ nhận được điện báo và chắc chắn bà ấy sẽ đặc biệt vui vẻ.
Anh ta vẫn sẽ hét lớn trong hành lang khi đi lấy than tổ ong làm cho hàng xóm láng giềng đều tưởng anh ta là một kẻ ngốc.
Nhưng khi gặp cụ già, anh ta chủ động đỡ một tay, khi gặp mọi người cũng chào hỏi rất lịch sự.
Anh ta đã trở nên khiêm tốn và biết lễ nghĩa hơn, đang dần hòa nhập vào quần chúng.
Đó chính là biểu hiện trực quan nhất của sự trưởng thành.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


