Cả một buổi tối trong đầu của tôi chỉ vang lên giọng hát dịu dàng của Diệp Tư Viễn nhưng tôi vẫn không có buồn ngủ, nghĩ tới hai tháng này tôi và anh phải xa cách hai nơi thì trong lòng lại cảm thấy khó chịu, nghĩ đến sau 9 tháng tôi và anh gặp nhau không bao lâu thì chúng tôi sẽ phải chia lìa nhau hai năm lại nghĩ đến lời Diệp Tư Viễn đã nói: "Không người nào có thể địch nổi khảo nghiệm của thời gian và không gian" thì rái tim liền co rút lại.
Nếu như ông vẫn không đồng ý thì mi sẽ làm sao? ...Tôi sẽ cố gắng để cho ông đồng ý, cố gắng, tiếp tục cố gắng.
Rất tốt, Trần Kết, kiên cường lên một chút đi! Không có gì là không qua vượt qua được.
Đúng! Không sai. Tôi cười lên trong bóng tối , nhìn mặt trời dần dần mọc ngoài cửa sổ làm cho tôi hiểu rằng tôi cùng Diệp Tư Viễn còn một đoạn đường rất dài cần phải đi.
Tôi cùng ba lại bắt đầu chiến tranh lạnh, tuy hai người ngồi ở trong phòng rất nhỏ nhưng không mở miệng, ông muốn nói gì đều nhờ Trần Dạ chuyển lời đến tôi, nhiều lần tôi muốn nói với ông vài câu nhưng nhìn vẻ mặt tức giận trầm trầm của ông tôi liền không mở miệng được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
