Tôi vừa phơi quần áo, vừa nhớ lại chuyện xảy ra mấy ngày nay, không tự chủ lại nghĩ tới ngày đó nói chuyện với Diệp Tư Viễn. Anh đã nói với tôi -- sự cố vào năm mười một tuổi, Diệp Tư Hòa là cố ý.
Thiếu niên mười lăm tuổi đó cố ý để cho em họ nhỏ nhất của mình leo lên tường, đi nhặt quả cầu lồng cách máy biến thế rất gần. Diệp Tư Hòa là đứa lớn nhất trong mấy đứa bé, hắn biết máy biến thế lợi hại, mặc kệ là thông qua kiến thức vật lý hay là trường hợp thực tế, hắn đều biết. Mà thời điểm đó Diệp Tư Viễn thật sự chỉ là một đứa trẻ, có lẽ anh vẫn còn rất sùng bái Diệp Tư Hòa, rất nghe lời của hắn, đối mặt với mệnh lệnh của hắn, Diệp Tư Viễn nho nhỏ không suy nghĩ nhiều, liền nhanh nhẹn bò lên tường.
Tôi nắm chặt quần áo trong tay, trái tim nhanh chóng co rút thành một đoàn. Tôi không thể tưởng tượng được tình huống đó, thân thể nhỏ của Diệp Tư Viễn giống như lá cây rơi từ đầu tường xuống, một dòng điện cường đại thoáng xuyên qua thân thể của anh, ăn mòn thân thể của anh, trong nháy mắt, vận mệnh thay đổi.
Tôi không hiểu rõ động cơ của Diệp Tư Hòa, không nghĩ ra, vô luận như thế nào cũng không nghĩ ra.
Anh thà rằng hi vọng tôi vẫn xem chuyện anh bị thương là ngoài ý muốn, cũng không muốn để cho tôi biết đây có lẽ là người thân của anh cố ý làm. Diệp Tư Viễn cũng đã nói qua, anh không bỏ xuống được; anh còn nói, từ ngày không có tay, anh sẽ rất khó tin tưởng người khác.
Tôi tin tưởng những năm gần đây, anh từng ở trong lòng hỏi thế giới không biết đó một tiếng tại sao, có lẽ sẽ tránh ở đỉnh núi không người khóc đến khàn cả giọng, có lẽ sẽ đón gió vừa chạy vừa hô hào, có lẽ sẽ đứng ở đằng xa lặng lẽ nhìn bạn cùng lứa tuổi vui chơi; có lẽ sẽ giống tôi bây giờ, đêm nào cũng bị cơn ác mộng quấy rầy, nửa đêm đột nhiên thức tỉnh.
Ở bên cạnh anh, chỉ còn lại có hai ống tay áo vĩnh viễn trống không.
Tôi không biết anh đã có được đáp án, nhưng trên thế giới này, có quá nhiều vấn đề hoàn toàn không có đáp án.
Chúng ta nhỏ bé như vậy, đối mặt những chuyện xấu xa, tà ác, bất công, điên đảo thị phi, trắng đen hỗn loạn, mỗi người đều không thể làm gì.
Bên trong cuộc sống không thể làm gì đấy, Diệp Tư Viễn từ từ lớn lên, anh học xong nuốt nước mắt xuống, bắt đầu tích cực sống cuộc sống không giống người bình thường.
Anh là một người thiện lương lại kiên cường, anh giấu nỗi đau này trong lòng, cố gắng cho tôi nhìn thấy ánh nắng mặt trời rực rỡ của anh, đó chính là mặt ưu tú tốt đẹp, không muốn làm cho chút bóng tối vấy bẩn trái tim tôi.
Cho đến khi -- tôi bởi vì lời nói Diệp Tư Hòa hoài nghi mẹ Diệp, mới chạm đến dây cung nơi đáy lòng Diệp Tư Viễn.
Quay đầu nhìn trong phòng khách, Diệp Tư Viễn đang ngồi dựa vào ghế sa lon xem ti vi, chân phải của anh đặt ở trên khay trà, ngón chân đang ấn điều khiển ti vi. Trên người anh mặc T-shirt ngắn tay, ống tay áo trống không rũ xuống bên cạnh, bộ dáng kia làm người ta cực kỳ đau lòng.
Cánh tay ngắn không trọn vẹn của Diệp Tư Viễn hết sức rõ ràng, trước kia tôi sẽ không cảm khái như vậy, chỉ là sau khi biết chuyện Diệp Tư Hòa, tôi không cách nào khống chế nghĩ tới một chút chuyện lộn xộn lung tung.
Tôi thậm chí đã có một giấc mộng, mơ thấy tôi ngồi máy thời gian đi tới ngày sinh nhật mười một tuổi của Diệp Tư Viễn. Ở trên mảnh đất trống, tiểu Tư Viễn đang muốn leo lên trên tường, tôi lập tức vọt tới, một phen kéo anh xuống.
"Đừng! Đừng leo! Diệp Tư Viễn! Đừng leo lên!" Tôi lớn tiếng kêu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
