Cũng đã đến giờ, Diệp Huệ Đức nhìn thấy mọi người đã đến đông đủ liền sắp xếp mọi người ngồi vào vị trí, chuẩn bị mang thức ăn lên.
Diệp Tư Hòa hơi ngẩn ra, trả lời: “Rất tốt."
"Vậy thì tốt." Tống Hạo vỗ vỗ vai anh ta, trong lòng rầu rĩ, chàng trai phóng khoáng ngông ngênh năm đó hôm nay đã là một người đàn ông trung niên gần bốn mươi tuổi, trải qua chuyện năm đó, Diệp Tư Hòa đã sớm bỏ đi tính cách phách lối cuồng ngạo, thái độ làm người khiêm tốn kín kẽ hơn rất nhiều. Hình phạt cho anh ta quá nghiêm khắc, bây giờ thân thể vẫn không được tốt lắm, mười mấy năm qua chưa bao giờ ngừng uống thuốc, lúc này mặt mũi cũng có chút tiều tụy, đáy mắt ảm đạm không ánh sáng, chỉ khi cúi đầu nhìn Diệp Dĩ Kiều ngây thơ bên cạnh thì trên mặt mới lộ ra một nụ cười.
Mọi người khách khí nói mấy câu rồi nâng chén động đũa, không khí cũng không được tốt lắm. Tống Hạo ngẩng đầu nhìn hai bàn khác, hình như chỉ có ở bên kia mới có thể cảm nhận được một chút không khí vui vẻ của lễ mừng năm mới.
Vợ chồng Diệp Huệ Hành, vợ chồng Diệp Huệ Đức và vợ chồng Diệp Huệ Cầm ngồi cùng bàn với ông cụ Diệp, Diệp Huệ Cầm phụ trách chăm sóc Đông Đông, Hà Đường không chăm lo được hai đứa bé, dù sao cô còn phải chăm sóc Tần Lí.
Ông cụ Diệp mắt mờ lảng tai, hành động bất tiện nhưng đầu óc vẫn rất thanh tỉnh, nhìn thấy bốn người con của mình và các cháu đều tới thì trong lòng vui mừng không dứt, vừa ăn cơm vừa bắt đầu càu nhàu chuyện đã qua, lúc nhớ lại bạn già liền rơi nước mắt. Diệp Huệ Đức ở chung nên hiểu rõ tính tình của ông cụ, ngay lập tức tìm cách thay đổi không khí, mọi người rối rít chúc tết chúc phúc ông cụ, nói lời may mắn cuối cùng cũng khiến cho ông cụ Diệp vui vẻ trở lại.
Bàn bên phải là bàn náo nhiệt nhất, ba gia đình trẻ tuổi nhét chung một chỗ, cộng thêm Tây Tây và Diệp Tư Viêm, khoảng chừng 11 người, bọn họ cũng không ngại chen chúc với nhau, cười cười nói nói, ăn một bữa cơm cực kỳ vui vẻ. Mấy đứa bé còn nhỏ tuổi, sau khi ăn được nửa tiếng liền đứng ngồi không yên, quậy ầm ĩ muốn đi chơi.
Tính khí Tần Kỳ giống như Tề Phi Phi, hoạt bát nói nhiều, dưới mông giống như bôi dầu, một lát chạy đến bên cạnh Tần Lí, làm nũng với "Ba A Lí", một lát lại chạy tới bên cạnh Diệp Tư Viễn, quấn lấy "ba Tư Viễn" làm nũng, Tần Miễn đau cả đầu rồi nhìn đứa con trai Tần Phấn ngược lại rất quy quy củ củ ngồi ở bên cạnh, lắc chân, ngoan ngoãn ăn thức ăn ba đút.
Trần Kết rất vui vẻ, kéo tay áo Diệp Tư Viễn nói: "Anh xem bộ dạng nghiêm túc của Phấn Phấn giống A Miễn chưa này!"
Diệp Tư Viễn cũng cười: "Kỳ Kỳ giống mẹ."
"Linh Đang của chúng ta cũng giống anh." Trần Kết nói xong dựa đầu vào vai Diệp Tư Viễn, chân của anh đã thả xuống khỏi bàn, sau khi ăn xong mọi người bắt đầu tán gẫu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)