Thời tiết rất tốt, ánh nắng ấm áp chiếu lên người mọi người, giống như có thể đuổi đi rét lạnh trong ngày mùa đông.
Trong công viên có cầu trượt cho bọn nhỏ chơi đùa, bàn đu dây và cầu bập bênh. Diệp Dĩ Đình không có chút sợ hãi, nhanh chóng chơi thành một đoàn với đám trẻ con.
Diệp Tư Viễn vừa tìm một ghế đá trên đất trống ngồi xuống, tầm mắt vẫn đuổi theo bóng dáng con trai.
Diệp Dĩ Đình leo cao bò thấp, vừa cười lại nhảy. Diệp Tư Viễn lẳng lặng nhìn nụ cười xán lạn trên mặt con trai, đột nhiên cảm giác thời gian trôi qua thật nhanh.
Anh vẫn còn rõ mồn một tình cảnh lúc bác sĩ ôm Diệp Dĩ Đình đến trước mặt, toàn bộ thân thể của đứa nhỏ đều được bao bọc ở trong quần áo màu trắng, khắp khuôn mặt là nếp nhăn. Nó nhắm mắt lại thật chặt, vung tay nhỏ bé, chân nhỏ đạp đạp, miệng nhỏ lúc đóng lúc mở, nhẹ nhàng kêu lên, âm thanh nhỏ giống như con mèo nhỏ đang hừ hừ.
Lúc Diệp Dĩ Đình ra đời, thể trọng chỉ có 2,9 kg, một đứa nhỏ ốm tong teo, thật sự chưa nói tới đẹp mắt, nhưng ở trong mắt Diệp Tư Viễn, nó chính là bảo bối xinh đẹp nhất, đáng yêu nhất, trân quý nhất trên thế giới này.
Diệp Tư Viễn nhớ đến phản ứng duy nhất của mình lúc ấy chính là khom lưng hôn một cái lên gò má nhỏ nhắn của con trai, sau đó không thể ức chế ướt hốc mắt.
Sinh mệnh nhỏ này, là sự nối tiếp sinh mạng của anh và Trần Kết.
Đã trải qua nhiều chuyện hạnh phúc hoặc bi thương như vậy, khi Diệp Dĩ Đình xuất hiện ở trước mặt anh thì Diệp Tư Viễn liền biết, tất cả chuyện đều đã kết thúc. Từ nay về sau, cuộc đời của anh được trao cho ý nghĩa mới.
Khi Trần Kết được đẩy ra khỏi phòng sinh, Diệp Tư Viễn bước nhanh đi đến bên cạnh cô.
Trần Kết là sinh mổ, lúc này sắc mặt tiều tụy, còn chưa tỉnh lại từ trong thuốc mê. Diệp Tư Viễn tiến đôi môi tới bên tai cô, nhẹ nhàng nói: "Tiểu Kết, cám ơn em."
Hình như là chỉ trong nháy mắt, Diệp Dĩ Đình đã lớn như vậy. Từ một đứa bé bi bô tập nói, lớn lên thành một bé trai có thể giao lưu với người khác. Nghĩ đến lời nói trẻ con của con trai, Diệp Tư Viễn liền nở nụ cười, lúc này Diệp Dĩ Đình trượt xuống cầu trượt, chạy tới chỗ của anh. Sắc mặt của nó có chút cổ quái, lôi kéo tay áo Diệp Tư Viễn, nhỏ giọng nói: "Ba, con muốn về nhà."
"Nhìn con chơi đến một đầu mồ hôi, nắm chặt tay áo ba, chúng ta về nhà." Diệp Tư Viễn khép ánh mắt, có chút cưng chiều nói.
Diệp Dĩ Đình không có trả lời, chỉ là cúi đầu từ từ đi theo anh.
Diệp Tư Viễn cảm thấy sức lực vai phải có chút nặng, hình như Diệp Dĩ Đình vô cùng dùng sức nắm tay áo của anh, bước từng bước rất chậm chạp. Nó càng chạy càng chậm, càng chạy càng chậm, đi tới một nửa, Diệp Dĩ Đình đột nhiên dừng bước, ngẩng đầu nói: "Ba, Linh Đang không đi được nữa."
Diệp Tư Viễn cảm thấy kỳ quái, anh ngồi chồm hổm xuống: "Sao vậy?"
"Linh Đang đau chân."
Diệp Dĩ Đình lại lắc đầu.
"Vậy sao sẽ đau chân? Linh Đang, chỉ có một đoạn đường, lập tức tới nhà ngay, chúng ta lại kiên trì một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
