Bữa ăn tối giải quyết ở bên bàn trà, Diệp Dĩ Đình ngồi trên ghế nhỏ, độ cao khay trà rất vừa vặn với thằng bé, có thể để cho chính nó cầm thìa nhỏ ăn cơm. Diệp Tư Viễn ngồi ở trên ghế sa lon, cúi người, ngón chân đang kẹp chiếc đũa vớt sợi mì ăn.
Mặc dù Diệp Dĩ Đình đã lên mẫu giáo bé, nhưng tự mình ăn cơm vẫn có chút khó khăn, ăn đến cơm và món ăn văng đầy một bàn trà. Diệp Tư Viễn nhìn thấy nó ăn như vậy, đoán chừng có thể ăn được một nửa vào trong miệng cũng đã không tệ rồi, vội vàng ăn hai ba miếng xong đĩa mỳ sợi, dùng chân kẹp cái muỗng đút cho nó ăn.
Diệp Dĩ Đình ăn cơm rất ngoan, sẽ không ngậm trong miệng không nuốt xuống, thịt bằm chua chua ngọt ngọt vốn chính là món ăn bé thích, có Diệp Tư Viễn trợ giúp, thằng bé cũng ăn được hơn nửa hộp thức ăn lớn.
Đút một lát, Diệp Tư Viễn phát hiện đứa nhỏ ngồi có chút không yên, xem một chút thức ăn còn dư lại trong hộp cơm, anh biết con trai đã ăn no, vì vậy nói: "Tự mình đi rửa tay rửa mặt, ba cho con xem hoạt hình".
"Được ạ!" Diệp Dĩ Đình vui sướng chạy đến phòng vệ sinh, Diệp Tư Viễn dời hộp cơm của nó qua, lặng lẽ ăn xong thức ăn còn dư lại của thằng bé.
"Dạ!" Diệp Dĩ Đình cũng không quay đầu lại đáp lời.
Đợi đến xong một tập, thằng bé có chút lưu luyến không rời cầm lấy hộp điều khiển ti vi, thả vào bên chân Diệp Tư Viễn: "Ba, xem xong rồi." Diệp Tư Viễn nhìn nó cười, trong lòng cảm thấy vui mừng. Từ trước đến giờ, con trai còn nhỏ tuổi nhưng luôn có tự chủ tốt hơn những bạn nhỏ cùng lứa khác, theo Trang Văn Linh nói, về điểm này, Diệp Dĩ Đình hoàn toàn giống như Diệp Tư Viễn khi còn bé.
"Vậy chúng ta tắm, hôm nay mẹ không có ở đây, chúng ta không ra tản bộ, ngủ sớm một chút, có được hay không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)