Thời điểm Trần Kết rời giường thì trời còn chưa sáng, Diệp Tư Viễn còn ngủ rất ngon. Trần Kết chui ra khỏi chăn, nhẹ chân nhẹ tay vào phòng vệ sinh rửa mặt. Lúc đi ra phát hiện Diệp Tư Viễn đã tỉnh rồi, đèn ở đầu giường phát ra ánh sáng yếu ớt, anh đang nửa tựa vào trên giường nhìn cô.
Diệp Tư Viễn hé mắt, có chút lười biếng hỏi: "Mấy giờ bay?"
"Đừng lo lắng, anh sẽ giải quyết."
"Có muốn gọi dì Tào đến giúp đỡ không?" Trần Kết dịch dịch chăn mền, phủ lên hai vai lộ ra bên ngoài của anh.
"Không cần, trời lạnh như thế này, để cho bà ấy chạy tới chạy lui cũng không tốt, anh sẽ nghĩ biện pháp."
Trần Kết cười: "Được, một lát anh nhớ giúp thằng bé mặc quần áo."
"Ừ, anh biết rồi." Diệp Tư Viễn cũng mím môi nở nụ cười, cười cười lại biến thành mặt khổ qua, "Bà xã, sao công ty của em đến thứ sáu còn phải đi công tác?"
"Có biện pháp gì, hội triển lãm này chủ nhật mới mở nha. Hôm nay em chỉ đi qua nhìn một chút, nếu như không có vấn đề gì, em tham gia khai mạc vào sáng mai xong liền trở về, những người khác phải ở đến cuối tuần mới trở về. Dù sao thì hai ngày một đêm này, anh phải ngoan đó."
Eo Diệp Tư Viễn dùng sức, đầu vai chống giữ xuống giường, ngồi thẳng lưng lên. Anh dùng gương mặt cọ lên gò má của Trần Kết, nhỏ giọng nói: "Tối hôm nay anh ngủ một mình, nhớ em thì phải làm thế nào?"
"Trở lại sẽ bồi thường cho anh." Trần Kết nhẹ nhàng nở nụ cười, lại in một nụ hôn lên má anh, "Em làm bữa sáng đây, anh chợp mắt thêm một lát, thằng bé phải 7 giờ rưỡi mới rời giường, còn sớm."
"Đi đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
