Lớp chồi hai.
Chủ nhiệm lớp vừa dò xét vừa bưng bát ăn sáng, phát hiện Vương Đạt Đạt nổi tiếng ăn chậm trong lớp hôm nay lại ăn rất nhanh, không khỏi quay đầu cảm thán với giáo viên đứng lớp: "Thật không dễ dàng, hiếm khi thấy Đạt Đạt ăn mà không cần ai đôn đốc."
“Quả thật không dễ dàng.” Giáo viên đứng lớp gật đầu.
Lúc các giáo viên trò chuyện về việc ăn uống trước khi khai giảng, các cô ấy đều không kìm được mà phàn nàn về Vương Đạt Đạt ở lớp mình. Hết cách rồi, ai bảo thằng bé này đã ăn chậm mải chơi, lần nào cũng là đứa cuối cùng trong lớp ăn xong.
“Lúc trước tôi còn nghi rằng tại cổ họng nó có vấn đề nên mới ăn chậm như vậy, nhưng bây giờ xem ra là không phải.” Cô chủ nhiệm thấy cậu bé ngoạm một miếng bánh trứng thật to, nuốt cũng không chậm, cảm thấy rằng trước đây vẫn còn buông thả cậu nhóc quá.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

