Cô vừa bước ra khỏi phòng bếp thì chợt nghe thấy từng tràng tiếng khóc, đến lúc đi qua cửa lớp thì thấy trong lòng mỗi giáo viên đang bế một đứa bé mà dỗ dành, còn có đứa nhỏ ngồi trên ghế chơi đồ chơi rồi thi thoảng lại thút thít, chỉ nhìn thấy thôi mà cô cũng thấy nhức đầu.
Cô vốn còn đang hối hận chuyện giờ đi làm của mình với lúc đến trường của bé cưng có xung đột, làm cho bé con bắt buộc phải đến trường sớm cùng mình, cô còn đang nghĩ rằng sớm biết thế thì xin làm giáo viên chăm sóc trẻ thì hơn.
Nhưng vào giờ phút này đây, cô bỗng thấy làm đầu bếp vẫn tốt chán, dù sao thì việc phải cùng lúc dỗ dành nhiều đứa nhỏ đang khóc nhè như thế, người bình thường nào có kiên nhẫn nổi.
Ba cô giáo thấy cô đưa bữa sáng đến thì đều cất tiếng cảm ơn.
“Đừng khách khí.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

