Hàn Vĩ vốn định vén tay áo thu dọn phòng, nhưng cuối cùng phát hiện mọi nơi trong phòng đều sạch sẽ ngăn nắp, căn bản không có đất cho anh ta dụng võ, chỉ có thể đi qua đi lại mấy lần, lại vỗ vỗ cái đệm mềm xốp. Cuối cùng, nhịn không được đỏ hốc mắt.
“Thật tốt, thật tốt quá…Sau này, con trai và con gái rượu không phải ăn đói mặc rách giống hai vợ chồng mình rồi.” Âm thanh Hàn Vĩ có chút run rẩy.
“Sao anh lại biết nhất định cái thai trong bụng là con gái nhỡ là con trai thì anh định ném nó đi luôn à? Anh nhìn lại mình đi, lớn đùng như này rồi còn khóc. Tí nữa kiểu gì con trai tắm xong nhìn anh sẽ cười vào mặt anh.” Dư Quyên lau nước mắt, cười nói:
“ Chắc chắn sau này cuộc sống của chúng ta sẽ càng tốt lên.”
Hàn Vĩ gật đầu thật mạnh.
Lúc này cửa phòng bị gõ vang, Hàn Vĩ mở cửa liền nhìn thấy Tô Thanh Thanh và Tô Lan Lan đang đứng ở ngoài cửa.
Trong tay Tô Thanh Thanh còn bưng một chén canh gà vàng óng ánh, bên trong còn có vài miếng thịt gà.
“Bọn em mang món này sàn để chị Dư bồi bổ thân mình, ở chỗ trưởng trấn Miêu có bán thịt gà và trứng gà, nếu muốn mua anh chị có thể tìm mua ở chỗ cô ấy.”
“Này, này quá quý giá, hai em mang về ăn đi.”
Dư Quyên vội vàng từ chối nói.
Ba chị em cũng có được một chén canh gà, ba người vây quanh canh gà nhìn một hồi lâu, tham lam ngửi mùi hương thơm ngon trong không khí.
“Mấy đứa uống đi, chị không đói bụng.” Chị cả
Tôn Ngọc nuốt nuốt nước miếng, đem chén đẩy hướng em trai và em gái.
Bé trai bảy-tám tuổi ít nhiều cũng đã có chút hiểu chuyện, thấy vậy cũng đem canh gà cho em gái uống.
Em gái út năm tuổi Tôn Nguyệt cười toe toét, húp một miếng canh nói: “Thơm quá, từ trước tới giờ em chưa được uống canh ngon như vậy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
